1.
Mười bốn tuổi, đối với một con mèo mà nói, cũng xem như đã có tuổi rồi.
Nhưng ta thì khác. Ta là yêu nhị đại, sinh ra đã là miêu tinh, dù chẳng tu luyện cũng có thể sống đến một hai trăm năm.
Có điều, ta cũng không phải vừa tiến cung đã ngay lập tức được bạo quân sủng ái.
Cha mẹ không đáng tin của ta, vào một buổi sáng tươi đẹp, đã hớn hở bỏ trốn xuống trần gian tận hưởng thế giới của riêng hai người.
Bọn họ còn để lại một tờ giấy, bảo ta ngoan ngoãn ở nhà, chờ họ chơi chán rồi sẽ quay về.
Nực cười!
Nếu ta thật sự chịu nghe lời, vậy chẳng phải quá uổng phí dòng máu cao quý này hay sao?
Cha mẹ ta vừa đi trước một bước, ta lập tức bám theo ngay sau. Rồi…
Ta lạc đường.
Đây là lần đầu tiên ta xuống núi. Vô tình lạc đến kinh thành, cả người bẩn thỉu, xơ xác đến thảm thương.
Giữa lúc ta hoang mang nhìn quanh những con phố phồn hoa, chưa biết phải đi đâu về đâu, bỗng nhiên—
Một cái bao tải từ trên trời giáng xuống!
Tên khốn nào lại to gan như vậy! Dám trói ta lại một cách vô duyên vô cớ!
Khi đó, ta đã đói đến hoa mắt chóng mặt, định niệm chú để thoát thân thì chợt nghe thấy người bắt ta đang tán gẫu với kẻ khác:
"Đem nó vào cung làm ngự miêu."
Ngự miêu?
Bàn chân nhỏ đang chuẩn bị niệm chú bỗng dưng rụt lại.
Ta nằm yên.
Phụ thân từng nói, đồ ăn trong hoàng cung ngon lắm!
Chỉ nghĩ thôi mà nước mắt cũng không kìm được, trực tiếp chảy xuống từ khóe miệng.
Nhưng ai ngờ, sau bao nhiêu gian khổ, ta cuối cùng cũng tiến cung, thế mà… chẳng ai chuẩn bị cơm cho ta cả!
Lúc này ta mới hiểu ra, hoàng cung cần một lượng lớn mèo là bởi không biết vì sao chuột bỗng nhiên hoành hành khắp nơi. Nếu cho mèo ăn no, thì còn bắt chuột thế nào nữa?
Ta đau lòng đến chết đi được.
Dù ta là mèo, nhưng ta không ăn chuột!
Phụ thân ta vốn là một phàm nhân, lại còn là một kẻ si mê thê tử, tài nghệ nấu nướng vô cùng cao minh. Từ khi cưới mẫu thân ta, người không còn đi săn nữa, và dĩ nhiên ta cũng chẳng có cơ hội đi săn vài lần nào cả.
Vậy nên, khi các ma ma trong cung kiểm tra năng lực của bọn ta, ta đã thể hiện vô cùng… xuất sắc.
Những con mèo phàm tục khác chỉ cần một vuốt là bắt được một con chuột béo ú, ăn đến vui vẻ. Còn ta, sau bao nhiêu vất vả mới túm được một con chuột nhỏ xám xịt, vậy mà ngay sau đó lại bị một con mèo đen rách tai cướp mất.
Hắn còn thô bạo giơ móng vuốt, quật ta lăn lóc ba vòng trên đất, đến mức đầu óc choáng váng, mắt mũi quay cuồng mới miễn cưỡng dừng lại.
Chính vào lúc này, bạo quân xuất hiện.
“Phì.”
Người nam nhân vừa đi ngang qua nhịn không được mà bật cười giễu cợt.
Dân gian đồn rằng vị hoàng đế này tàn bạo vô đạo, mặt mày dữ tợn, ba đầu sáu tay, mỗi ngày ăn mười đứa trẻ.
Nhưng ai ngờ, thực tế thì bạo quân lại có làn da mịn màng như ngọc, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, hàng mi dày rậm như lông quạ nhẹ nhàng cong lên.
Nếu không tận mắt thấy cung nhân hướng hắn hành lễ, ta thực sự không thể liên tưởng người này với danh hiệu bạo quân.
Hắn thậm chí còn đẹp hơn cả hồ ly tinh A Tô ở sườn núi bên cạnh!
Lúc mới đến, ta đã nghe nói những con mèo bắt chuột giỏi sẽ được giữ lại, còn kém cỏi thì bị đuổi đi.
Không có cơm ăn, ta vốn định nhân cơ hội này mà rời đi.
Nhưng đúng lúc ấy, ta chợt phát hiện ra một điều.
Nhìn thấy cung nhân định bước tới xách ta đi, cả thân mèo nhỏ bé của ta bỗng chấn động, trong đầu điên cuồng hồi tưởng lại những chiêu làm nũng mà mẫu thân từng sử dụng với phụ thân.
Ngay sau đó, ta dồn hết sức vào đôi chân sau, bật lên như một viên đạn nhỏ, lao thẳng vào lòng bạo quân!
“Meo~!”
Ta ngẩng đầu, dùng chiếc đầu lông xù mềm mại của mình cọ cọ vào cằm hắn, sau đó nũng nịu kêu lên một tiếng:
“Meo~~”
Bàn tay đang túm lấy da gáy ta của hắn thoáng khựng lại.
Ta đắc ý, lại cọ thêm một cái.
Mẫu thân từng nói, đây gọi là thiên phú chủng tộc.
Không ai có thể cưỡng lại sự làm nũng của tộc ta.
Không một ai!
2.
Đây có lẽ chính là truyền thuyết trong dân gian:
"Miêu nhi, ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của trẫm."
Hẳn là bạo quân cảm thấy ta khác hẳn đám mèo hoang yêu mị ngoài kia, là một đóa pháo hoa độc nhất vô nhị.
Vậy nên, khi những con mèo khác phải cực khổ bắt chuột để sống qua ngày, thì ta – danh hiệu đệ nhất ngự miêu – lại có thể an nhàn nằm trên đệm lông ngỗng mềm mại, ung dung thưởng thức cá khô do ngự trù chế biến đặc biệt.
Bên cạnh còn có hai tiểu cung nữ xinh đẹp túc trực, tận tình chăm sóc.
Mẫu thân từng nói, tộc mèo chúng ta sinh ra đã cao quý, phải được người hầu hạ, gãi ngứa, xoa bóp mới đúng đạo lý.