1.
Ta soi mình trong gương đồng.
Người trong gương, đầu ngọc mày liễu, da thịt tựa băng tuyết, vòng eo nhỏ nhắn chỉ một tay đã nắm gọn, làm nổi bật dáng vẻ thướt tha kiều diễm. Ai nhìn thấy chẳng thốt lên một tiếng "mỹ nhân"?
Nhưng biểu ca Chu Kim An thì không phải như vậy.
Hắn là con cưng được Thượng Thư phủ dốc lòng bồi dưỡng thành tài.Là giấc mộng thầm kín của vô số khuê nữ quý tộc.Là vị trạng nguyên phong thái nho nhã, chuẩn mực nhất kinh thành.
Mà dáng vẻ của ta, vừa hay lại chẳng hợp chút nào với sự chuẩn mực ấy.
Đôi mắt đa tình, dường như muốn nói lại thôi.Ngực tròn như ngọc, thẳng tắp cao vút.Eo thon mềm mại, tựa như nhành liễu yếu ớt.
Đôi khi ta mơ hồ cảm thấy mình sinh nhầm thời đại.Cũng chẳng rõ cảm giác ấy đúng hay sai.
Lúc này, trời đã về chiều, ánh trăng như nước mát dịu soi khắp nhân gian.Thời khắc này, thật thích hợp để ý loạn tình mê.
Ta xách một chiếc đèn lồng đỏ, mang theo hộp bánh hoa quế, yểu điệu uyển chuyển bước về phía thư phòng của Chu Kim An.
"Biểu ca, Nam Tường mang chút điểm tâm đến cho huynh." Ta dịu dàng cất tiếng ngoài cửa.
"Ta không đói, nàng quay về đi."
Giọng nói lạnh nhạt từ trong phòng vang lên, vẫn như thường lệ, xa cách đến tận chân trời.
Gió lạnh thổi qua, ta khẽ ho hai tiếng, cố giữ dáng vẻ tự nhiên:"Biểu ca, Nam Tường không quấy rầy huynh đọc sách, chỉ mang điểm tâm đến rồi đi ngay thôi."
Không gian im lặng trong chốc lát, rồi có tiếng động lặng lẽ vang lên. Cánh cửa hé mở, khuôn mặt tuấn tú của Chu Kim An hiện ra.
Hắn vận trường sam trắng, đôi mày hơi cau lại, ánh mắt chỉ nhàn nhạt lướt qua ta một lần.
"Về sau không cần đưa những thứ này tới nữa."
Hắn vươn tay nhận lấy, ta bước lên một bước trao qua.
Gấu váy bị ngưỡng cửa níu lại, ta khẽ kêu "Ái chà" một tiếng, cả người ngã nhào ôm lấy eo hắn.
Một bên áo trượt xuống, để lộ bờ vai trắng mịn như ngọc.
"Đau quá, hình như chân Nam Tường bị trật rồi. Biểu ca xem giúp ta một chút."
Bàn tay nhỏ nhắn của ta đặt trên eo hắn, ngước đầu nhìn lên, ánh mắt long lanh như sắp khóc, giọng nói vừa yếu ớt vừa ngại ngùng.
Chu Kim An tinh thông y lý, đặc biệt giỏi về xoa bóp trị liệu.
Hắn khẽ mím môi, thoáng chút do dự.
Tâm đức của một người thầy thuốc khiến hắn không thể từ chối, cánh tay dài vươn ra, ôm lấy ta đặt lên giường mềm.
Ta yếu đuối tựa vào vai hắn, thân thể khẽ run, hơi thở nhẹ phả vào tai hắn.
"Đau quá, biểu ca, mau giúp ta đi."
Hắn không chút biểu cảm, đặt ta xuống giường, cẩn thận nắm lấy mắt cá chân.
Gấu váy của ta bị ta khẽ kéo, để lộ một đoạn chân trắng ngần, tròn trịa.
Chu Kim An cúi đầu, ánh mắt không chút dao động, tập trung kiểm tra chân ta.
Ta liếc nhìn xung quanh, thấy trên bàn còn một lá thư chưa viết xong, mực vẫn chưa khô, bên trên mơ hồ có tên Nguyễn Tố Tâm.
"Không có gì nghiêm trọng, nàng có thể đi lại bình thường."
Hắn buông tay, đứng dậy, lùi về xa, dáng vẻ như muốn tránh xa ta, tuyệt nhiên không muốn dính líu thêm.
Ta biết, lần này lại thất bại.
Khi ta chán nản đứng dậy định rời đi, hắn bỗng lên tiếng:
"Biểu muội."
Lòng ta khẽ vui mừng, ngoảnh lại nhìn hắn.
Hắn đứng sau chiếc bàn dài, tay vừa viết vừa lạnh nhạt nói:"Nữ nhân cần đặt đức hạnh lên hàng đầu. Dùng nhan sắc để mê hoặc người khác là chuyện hèn mọn. Ta sẽ bàn với thím, tìm cho nàng một gia đình tốt ở kinh thành. Mong rằng sau này nàng tự trọng, học theo phẩm chất cao quý của những nữ nhân đức hạnh, chớ làm mất lễ nghi."
Ta lặng im giây lát, rồi hỏi:"Nữ nhân cao quý mà biểu ca nhắc tới, có phải là đại tiểu thư Nguyễn Tố Tâm của phủ Thái phó không?"
Chu Kim An hơi khựng tay, ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt thoáng hiện vẻ không vui.
"Sao nàng lại nhắc tới tên nàng ấy? Tên của tiểu thư Nguyễn, chẳng phải thứ mà nàng có thể tùy tiện nói ra."
Chỉ là một cái tên.
Vậy mà vị quân tử luôn tự xưng giữ lòng bình thản lại lập tức bối rối.
Ta khẽ thở dài trong lòng.
Dùng gì để so với người ta đây?
2.
Ba năm trước, mẫu thân ta qua đời. Khi đó, cô mẫu từ quê lên kinh chịu tang, vừa trông thấy dáng vẻ kiều diễm của ta đã quyết định mang ta về kinh thành, lấy danh nghĩa nương nhờ để ở lại Thượng Thư phủ.
"Duy nhất một người con trai của Thượng Thư, vừa là long phượng trong nhân gian, tiền đồ sáng lạn vô cùng. Hắn từ nhỏ đã được nghiêm khắc dạy dỗ, phẩm hạnh đoan chính, ngoài không trăng hoa, trong cũng chẳng có thông phòng sưởi ấm giường.
"Dù phải dùng cách nào, con nhất định phải chiếm được hắn. Nếu thành công, cô mẫu sẽ thay con tìm được gia đình tử tế cho hai em gái của con. Nếu không thành, thì để nhị muội đi, nhị muội không được nữa thì tam muội."
Khi ấy, nhị muội mới mười ba tuổi, còn tam muội chỉ vừa tròn mười một.
Lời cô mẫu nửa khuyên nhủ, nửa đe dọa.
Bà vốn là thiếp thất, bao năm không con, trong khi chính thất phu nhân của Chu phủ đã qua đời từ lâu mà vẫn không được nâng lên làm chủ mẫu. Vì thế, bà cần sự giúp đỡ của người nhà mẹ đẻ để củng cố vị trí.
Ta đã đồng ý.
Bởi lẽ, ngay từ lần đầu nhìn thấy Chu Kim An, lòng ta đã xao động.
Một người quân tử xuất chúng, phong thái tựa lan tựa ngọc như thế, có thiếu nữ nào mà không động tâm?
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ… hắn quá quân tử.