4.
Từ hôm đó, Chu Kim An đối xử với ta càng thêm lạnh nhạt, chẳng bằng cả trước kia.
Trước đây, dù hờ hững, ít lời, nhưng chí ít gặp mặt vẫn có thể nói chuyện đôi câu.
Còn giờ đây, chỉ cần thấy ta từ xa, hắn lập tức quay lưng bỏ đi, trên mặt đầy vẻ chán ghét, hệt như nhìn thấy ôn dịch, tránh còn không kịp.
Gia nhân trong phủ vốn quen quan sát sắc mặt chủ nhân, thấy ta bị lạnh nhạt như vậy thì ai nấy đều hả hê, mỉa mai bóng gió.
Ta vô cùng phiền muộn.
Cô mẫu gọi ta đến để nói chuyện. Sau khi cho người lui hết, sắc mặt bà đầy vẻ không vui.
"Ngươi đúng là uổng phí cái nhan sắc này!"
"Ba năm trời, người có chút tài cán thì con cái đã bồng bế cả đôi, còn ngươi thì sao? Đừng nói là không quyến rũ được, ngược lại còn khiến người ta xem như kẻ thù!"
Ta cúi đầu, không chút tự tin, lí nhí đáp: "Chuyện này đâu có đơn giản như vậy. Người thử một lần là biết ngay mà."
Bà trừng mắt: "Cái con bé này! Ta bao nhiêu tuổi mà lại đi thử?!"
"Nhưng biểu ca vốn không thích con, con thì làm được gì chứ?"
Ta tỏ vẻ vô tội, giải thích:
"Con cố ý ưỡn ngực trước mặt hắn, hắn nói chắn tầm nhìn của mình.
"Con ngã vào lòng hắn, hắn bảo con nên đi khám cái eo bất tiện.
"Con nhìn hắn đắm đuối, hắn bảo nữ tử phải giữ gìn tự trọng."
Ta buồn bã đến mức muốn khóc.
" Cô mẫu ơi, hắn khó quá, hay là đổi người đi, để con thử quyến rũ Thượng thư đại nhân vậy!"
Bà lập tức đập bàn đứng dậy.
"To gan! Ngươi dám!"
"Ta bảo ngươi giúp ta tranh quyền, chứ không phải để ngươi tranh với ta!"
Ta ôm mặt, bật khóc "oao oao" thành tiếng.
"Đừng có khóc nữa!"
Cô mẫu quát lớn, rồi từ dưới đệm rút ra mấy quyển sách, ném mạnh trước mặt ta.
Những trang sách mở ra, trên đó là các loại xuân cung đồ không thể nhìn thẳng.
Ta ngừng khóc, ngây người nhìn mấy hình vẽ, vừa kinh ngạc vừa thắc mắc:
"Thân thể con người lại có thể... như thế này ư?"
Cô mẫu đưa tay đỡ trán, biểu cảm như thể giận mà không thể dạy nổi.
"Đem mấy quyển này về nghiên cứu kỹ, nhất định phải hiểu thấu đáo.
"Đêm mai, ta sẽ sắp người bỏ thuốc hắn, ngươi sửa soạn xong xuôi, tự mình vào phòng hắn.
"Nếu ngày mai mà vẫn không thành công, ta sẽ đón Nhị muội về!"
5.
Hai ngày trôi qua trong sự kiệt quệ tinh thần, mệt mỏi thể xác, và đau nhức khắp eo lưng, chân tay.
Tất cả đều là tại những quyển sách tranh kia.
Cô mẫu bảo ta phải học cho thông suốt, ta vắt óc suy nghĩ, cố gắng ghi nhớ đủ cả tám mươi mốt tư thế.
Có vài tư thế, độ khó thực khiến người ta khó mà tưởng tượng nổi. Nếu không phải tranh vẽ hai nhân vật không mảnh vải che thân, ta thực sự nghi ngờ rằng cô mẫu đã đưa nhầm sách dạy võ công.
Ta vốn là người biết nghe lời, tuy không hiểu nhưng vẫn tôn trọng.
Hai ngày một đêm qua, ta dựa theo tranh mà bắt chước từng chút, nào là ép chân, vặn eo, trồng cây chuối, treo mình...
Toàn thân đau nhức, khổ sở đến mức ta lén rơi mấy giọt nước mắt.
Vì vậy, đêm đó, khi ta lén lút theo chỉ dẫn của bà, âm thầm lẻn vào phòng Chu Kim An, chỉ vừa nhấc chân bước qua bậu cửa, cơn đau nhói đã khiến ta nghiến răng trợn mắt, suýt chút nữa bật thành tiếng.
Trong phòng, trên chiếc giường, Chu Kim An nằm tựa như đã mê man, áo xống nửa mở, ngửa mặt nằm yên, lồng ngực phập phồng mãnh liệt.
Ta thử gọi khẽ: "Biểu ca."
Người trên giường chỉ phát ra một tiếng rên khẽ.
Bước đến gần, chỉ thấy hắn nhắm chặt mắt, sắc mặt đỏ bừng, lồng ngực trắng nõn lấm tấm mồ hôi, hơi thở dồn dập, bộ dạng như đang vô cùng đau đớn và bất lực.
Ta lắc đầu thở dài, trong lòng dâng lên chút thương cảm.
Cô mẫu quả là nhẫn tâm. Không phải con ruột, ra tay thật chẳng hề nương tình.
"Biểu ca, xin lỗi huynh, có trách thì trách cô mẫu đi. Muội cũng chịu nhiều thiệt thòi lắm."
Đứng đó suy nghĩ một lát, ta khẽ nhẩm lại trình tự sắp làm:
"Cởi áo, ngồi lên, hôn tai, hôn môi, chân quấn chân..."
Tấm áo mỏng màu sen trên người ta từ từ trượt xuống, để lộ lớp yếm hồng bên trong. Khi đang định cởi chiếc váy dài, ta lại ngập ngừng.
Đêm nay trời lạnh, cẩn trọng vẫn hơn, lỡ cảm lạnh thì không hay.
Bàn tay đặt trên váy thu về.
Người trên giường nhắm nghiền mắt, hơi thở yếu ớt, thỉnh thoảng lại khẽ rên rỉ.
"Biểu ca, để muội cởi áo giúp huynh nhé. Huynh đổ nhiều mồ hôi thế này, hẳn là không thấy lạnh đâu?"
Chờ một lúc không thấy hắn trả lời, rõ ràng là không từ chối.
Đôi tay mảnh mai cầm lấy dải lưng, chẳng hiểu sao lại thắt thành một nút chết.
Ta ngẩn người nhìn một hồi lâu, thắc mắc cất lời:
"Ơ, đây là loại nút gì vậy..."
Trong gian phòng tĩnh lặng, bỗng vang lên một tiếng cười trầm thấp.
Lông tơ trên người ta lập tức dựng đứng, giọng run rẩy hỏi:
"Ai đó?"
Không có ai trả lời. Ta run run đảo mắt nhìn quanh, mọi thứ đều bình thường.
Thở phào nhẹ nhõm, ta vỗ nhẹ lên mặt Chu Kim An, hắn vẫn khẽ rên rỉ.
"Chắc chắn là do mấy ngày nay ta luyện tập quá sức, nên sinh ra ảo giác."
Không cởi được áo, bỏ qua, chuyển sang bước tiếp theo.
Chống lên đôi chân đau nhức không chịu nổi, miệng ta không ngừng rên rỉ "ôi chao ôi chao," khó khăn lắm mới ngồi được lên hông của Chu Kim An.
Rụt rè cúi xuống, định hôn vào tai hắn, nhưng vừa cúi được nửa chừng...
"A ——"
Cơn đau nhói như kim châm chạy dọc thắt lưng khiến ta không thể cúi người thêm được.
Ta nhíu mày, suy nghĩ một lúc.
Hôn tai, bỏ qua.Hôn môi, cũng bỏ qua.
"Biểu ca, xem như đã hôn xong cả rồi nhé, chúng ta trực tiếp đến bước cuối cùng thôi."
Ta khẽ vén váy, chuẩn bị bày ra một tư thế.
Bỗng nhiên ta sững lại ——
Lúc này đầu óc ta hoàn toàn rối loạn, hàng loạt hình ảnh trong sách tranh cứ lộn xộn trong trí nhớ, một lát là tư thế này, một lát lại là tư thế khác.
Thế nhưng, thật kỳ lạ, không thể nhớ nổi một tư thế hoàn chỉnh.
May mắn thay, ta đã mang theo quyển sách ấy vào phòng, khi vừa vào liền để ngay bên cửa, phòng lúc cần có thể lấy ra tra cứu.
Loay hoay nhấc đôi chân đang đặt trên người Chu Kim An xuống, ta bước chân trần đến bên cửa, dựa vào ánh trăng sáng ngoài cửa sổ, lật giở từng trang sách một cách điên cuồng.
Sự chuyên tâm này khiến ta cảm thấy bản thân quả thực không dễ dàng gì. Nếu là thân nam tử, với sự cần mẫn này, hẳn ta đã thi đỗ tiến sĩ rồi.
"Thế này không được, chân không nhấc nổi."Thế kia không được, lưng chịu không nổi."Còn thế này... chướng mắt quá!"
Ta ngồi xổm sau cánh cửa, thân trên hờ hững không che, lật từng trang sách, đau đầu chọn lấy một tư thế thích hợp.
Bỗng một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng, như thể có ai đó đang đứng sau lưng ta, cúi đầu cùng nhìn quyển sách.
Thậm chí, bên tai còn phảng phất hơi thở nóng rực.
Ta ngoảnh đầu lại.
Chỉ là bức tường trống không.
Ta vội vã ném quyển sách, theo bản năng chạy ngay đến bên giường, nắm lấy Chu Kim An, giọng run rẩy:
"Biểu ca, tỉnh dậy đi, trong phòng huynh hình như có thứ gì đó kỳ lạ!"
Bị ta lắc một hồi, Chu Kim An chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào ta.
Ánh mắt vốn ôn hòa, lạnh lùng thường ngày giờ đây lại sâu thẳm và đầy vẻ nguy hiểm, như thể trong đôi mắt ấy đang ẩn giấu một con mãnh thú hung tợn, không còn chút nào dáng vẻ thường nhật.
Tầm mắt hắn chậm rãi trượt xuống, từ mắt ta, qua đôi môi, bờ vai, đến làn da trắng ngần.