Mộc Tịch Vãn ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, khoảng thời gian châm cứu cho Mộc lão gia tử cũng đã gần một tuần. Cô định nhắn tin cho Dạ Mặc Diễm để bàn bạc thời gian châm cứu lần tiếp theo thì điện thoại đã vang lên.
Cô Trương ?
Mộc Tịch Vãn hơi ngạc nhiên. Sao giờ này cô Trương lại gọi cho cô? Vừa nghe máy, giọng nói đầy lo lắng của cô Trương đã dồn dập truyền đến, như thể cô đang đi đi lại lại trong phòng:
“Alo, Tịch Vãn à? Em có thể đến bệnh viện một chuyến không? Hoặc là để cô đưa thằng bé đến tìm em cũng được! Tình trạng của Thiên Thiên đang xấu lắm rồi!”
Giọng nói của cô Trương mang theo sự bất lực và mệt mỏi. Lần này gọi điện cho Mộc Tịch Vãn, cô cũng thấy hơi ngại. Rõ ràng Mộc Tịch Vãn đã đưa cho Thiên Thiên rất nhiều bùa, nhưng Thiên Thiên vẫn có phản ứng rất mạnh với thuốc hóa trị, trong khi tác dụng của thuốc lại không rõ rệt. Số lượng bạch cầu trong cơ thể vẫn cứ tăng lên không ngừng.
Thậm chí, các bác sĩ giỏi nhất ở đây cũng phải bó tay, bảo rằng gia đình nên cho bé được làm những gì mình muốn, ăn những gì mình thích. Dặn dò không được để bé bị cảm lạnh, va chạm hay bị ngã. Mọi sự thay đổi đó đều sẽ đẩy nhanh bệnh tình của thằng bé. Mặc dù bác sĩ nói một cách uyển chuyển nhưng cô Trương hiểu rõ, đây chỉ là cách nói uyển chuyển của : “gia đình nên chuẩn bị tinh thần.”
Ban đầu khi cô Trương đề nghị tìm Mộc Tịch Vãn, bố Thiên Thiên còn chần chừ. Bệnh viện này là nơi chuyên điều trị ung thư máu hàng đầu cả nước, nếu các bác sĩ ở đây đều đã hết cách thì những bệnh viện khác cũng vô ích. Cuối cùng, sự bất lực và nỗi đau nhìn con trai chịu đựng đau đớn đã khiến bố Thiên Thiên phải gật đầu . Dù sao thì bác sĩ cũng đã nói thế, để Mộc Tịch Vãn thử một lần, còn hơn là cứ để con chịu đau đớn vô vọng.
Cũng trong khoảng thời gian này, bà nội của Thiên Thiên cũng xem được chương trình của Mộc Tịch Vãn. Khi đó, bà đã chủ động nắm lấy tay cô, ánh mắt ngập tràn hy vọng, nói: “Hay là chúng ta nhờ vị học trò kia của con đi, cái cô bé Vãn Vãn ấy, đến xem cho Thiên Thiên đi!”
Ánh mắt của bà nội như một tia sáng le lói, càng làm cho cô Trương thêm kiên định với quyết định của mình. Mộc Tịch Vãn, chính là tia hy vọng cuối cùng của gia đình.
Mộc Tịch Vãn lắng nghe đầu dây bên kia, giọng nói cô Trương đầy nghẹn ngào. Cô vội lên tiếng trấn an:
“Cô Trương , cô đừng vội, đừng làm Thiên Thiên mệt. Buổi chiều nay em sẽ đến bệnh viện ngay!”
Cô cúp máy, thở dài một hơi. Dạ lão gia tử còn có thể chờ, còn Thiên Thiên, cậu bé đã quá đau khổ rồi.
Đúng hẹn, sau bữa trưa, Mộc Tịch Vãn ngồi xe đến bệnh viện. Nhìn thấy cô đến, cô Trương và bà nội Thiên Thiên giống như bắt được hy vọng.
Bà nội Thiên Thiên nhìn Mộc Tịch Vãn, lòng hơi ngượng ngùng. Bà nhớ lại lần trước, khi cô Trương đề nghị để Mộc Tịch Vãn chữa bệnh cho cháu mình, bà còn kịch liệt phản đối. Nhưng sự thật đã chứng minh, y học hiện đại cũng có giới hạn, còn huyền thuật mà cô bé này nắm giữ lại là một phương pháp khác, giống như .... có sức mạnh vô hạn, thậm chí có những điều con người ta không dám nghĩ đến.
Mộc Tịch Vãn hiểu rõ sự lúng túng của bà. Cô không nói gì, chỉ mỉm cười trấn an. Cô hiểu cảm giác của một người bà yêu thương cháu, lo lắng và nghi ngờ. Nếu là cô, có lẽ cô cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống họ. Từ nhỏ đến lớn, cô đã trải qua quá nhiều sự thiếu thốn tình thân, nên cô trân trọng hơn bất kỳ ai thứ tình cảm gia đình thiêng liêng này.
Cô lễ phép chào hỏi cô Trương và bà nội, sau đó nhìn về phía Thiên Thiên. Thằng bé yếu ớt, thân thể gầy gò, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời. Nhìn thấy cô, nụ cười rạng rỡ nở trên môi:
“Chị Tịch Vãn, chị đến rồi! Em ngày nào cũng xem chị trên điện thoại đấy ạ!”
Mộc Tịch Vãn bước tới, ngồi xuống bên giường bệnh. Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay thằng bé, đầu ngón tay khẽ chạm vào mạch. Một luồng linh lực từ cơ thể cô truyền qua, len lỏi khắp cơ thể bé nhỏ, cảm nhận từng dòng khí bệnh đang quấn chặt. Cô vừa bắt mạch, vừa cười hỏi:
“Thiên Thiên, em xem chương trình của chị sao?”
“Vâng! Chị giỏi quá, cứu được nhiều người như thế!” Thiên Thiên nói với giọng đầy ngưỡng mộ.