Nghe Mộc Tịch Vãn nói xong, đôi mắt Thiên Thiên bỗng bừng sáng như thắp lên vạn vì sao. Thằng bé nhìn cô đầy khao khát: “Thật không ạ? Chị Vãn Vãn ơi, chị thật sự chữa khỏi bệnh cho em sao? Em thật sự không phải chết nữa ư?”
Nhìn bộ dạng đáng thương của thằng bé, trái tim Mộc Tịch Vãn mềm nhũn. Cô gật đầu thật mạnh, giọng nói vừa chắc chắn vừa dịu dàng: “Là thật. Chị Vãn Vãn nhất định sẽ giúp em chữa khỏi! Thiên Thiên ngoan, em ở trong phòng chờ chị nhé. Chị đi ra ngoài nói chuyện với bà nội và mẹ em một chút.”
Sau khi được Thiên Thiên đồng ý, Mộc Tịch Vãn cùng cô Trương và bà nội thằng bé đi ra hành lang bên ngoài phòng bệnh.
Mộc Tịch Vãn nhìn cô Trương, vẻ mặt nghiêm túc: “Cô Trương, trước đây em nói em có tám phần chắc chắn. Giờ thì em muốn nói, khả năng chữa khỏi đã lên đến gần chín phần. Cô và bà có thật sự muốn giao chuyện chữa bệnh của thằng bé cho em không?”
Trước đây, Mộc Tịch Vãn chỉ nói tám phần chắc chắn vì lo lắng linh lực trong cơ thể không đủ. Nhưng trong khoảng thời gian này, nhờ cứu được rất nhiều người, không gian linh lực của cô đã được mở rộng đáng kể. Vì vậy, Mộc Tịch Vãn cảm thấy khả năng chữa khỏi có thể tăng thêm một chút. Hơn nữa, nếu thật sự không đủ, cô vẫn còn một lựa chọn khác. Chỉ cần nhờ Dạ Mặc Diễm đến giúp một tay, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Dù sao, cô cũng rất muốn chữa khỏi bệnh cho Thiên Thiên, để thằng bé có cơ hội thực hiện ước mơ của mình.
Nghe Mộc Tịch Vãn nói, cô Trương và bà nội Thiên Thiên lại bừng lên một tia hy vọng. Thời gian qua ở bệnh viện, hy vọng ban đầu của họ đã dần lụi tàn sau những cái lắc đầu, tiếng thở dài đầy bất lực của các bác sĩ. Sự xuất hiện của Mộc Tịch Vãn giống như một ánh sáng lóe lên giữa đêm tối. Dù sao bọn họ cũng đã ở "đáy vực" rồi, thử một lần có sao đâu, có lẽ Thiên Thiên thật sự sẽ có thể được cứu sống.
Cô Trương nhìn Mộc Tịch Vãn, ánh mắt đầy biết ơn: “Tịch Vãn, em cứ mạnh dạn chữa trị. Dù kết quả không như ý, chúng tôi cũng không trách em đâu.”
Bà nội Thiên Thiên cũng gật đầu đồng tình.
Mộc Tịch Vãn bật cười , trấn an. “Cô giáo, hai người cứ yên tâm. Chín phần chắc chắn mà em nói, nghĩa là sẽ chữa khỏi hoàn toàn cho Thiên Thiên. Một phần trăm còn lại là em không thể chữa dứt điểm, ngay cả trong trường hợp đó, thì em vẫn có thể kéo dài sự sống cho thằng bé, để Thiên Thiên có cơ hội chờ được thuốc đặc trị phù hợp.”
Nghe những lời đó, cô giáo Trương sững sờ: “Tịch Vãn, thật vậy sao?”
“Tất nhiên! Cô giáo, mình vào phòng đi thôi, kẻo Thiên Thiên lại sốt ruột.” Nói rồi, Mộc Tịch Vãn cùng hai người họ trở lại phòng bệnh.
Vào đến nơi, Mộc Tịch Vãn ngồi bên giường bệnh của Thiên Thiên, lấy chiếc túi vải ra, rút từ trong đó bộ kim châm bằng bạc mà cô đã chuẩn bị sẵn. Cô nhìn Thiên Thiên: “Thiên Thiên, chị sẽ bắt đầu châm kim cho em. Em đừng lo, không đau đâu.”
Nhìn những cây kim châm sáng loáng, dài mảnh trong tay Mộc Tịch Vãn, lòng Thiên Thiên vẫn thấp thỏm sợ hãi. Nhưng thằng bé hiểu, chị Vãn Vãn đang cố gắng cứu sống mình. Vì thế, thằng bé cố gắng tỏ ra dũng cảm, giả vờ không sợ hãi, nói: “Chị ơi, em không sợ đâu ạ!”
Khi mũi kim đầu tiên được châm xuống, Thiên Thiên không cảm thấy cơn đau như mình nghĩ. Thằng bé ngạc nhiên thốt lên: “Chị ơi, đúng là không đau thật này!”
“Dĩ nhiên rồi! Chị lừa em làm gì!”
“Chị giỏi quá! Mấy cô y tá tiêm thuốc đau lắm, nhưng em cũng không khóc đâu!”