Mộc Cảnh Trần nhìn vẻ mặt đó của Sở Uẩn Hề, thật sự không thể hiểu nổi, tại sao lão Tam và các em họ khác lại thích đóa “bạch liên hoa” này đến vậy. Ngay cả lão Nhị, em trai ruột của hắn cũng đối xử rất tốt với Sở Uẩn Hề. hắn khẽ cau mày, trong mắt hiện lên một tia chán ghét, chỉ thấy vẻ làm bộ làm tịch của cô ta thật phiền phức.
Mộc Cảnh Trần không muốn để tâm đến Sở Uẩn Hề nữa. hắn ta định nói gì đó thì nghe thấy Giang Tinh Mạn cười nói với Mộc Tịch Vãn:
“Vãn Vãn này, lát nữa mẹ sẽ dẫn con đi xem phòng, trong phòng của con có một căn phòng chứa đồ siêu lớn luôn đấy!”
Giọng Giang Tinh Mạn đầy tự hào và mong đợi. Từ khi Vãn Vãn còn chưa chào đời, cả nhà đã biết là một bé gái, nên mọi người đều thống nhất sẽ để lại căn phòng rộng rãi và có phòng chứa đồ lớn nhất cho con bé.
Dù sao, người nhà họ Mộc đều nghĩ con gái, mà lại là cô công chúa duy nhất của Mộc gia, thì phải được ăn diện thật xinh đẹp, vì vậy phòng chứa đồ càng lớn càng tốt, như vậy mới có thể chứa hết được những bộ quần áo lộng lẫy kia!
Mộc Hoành Đào cũng nhìn thấu tâm tư của Sở Uẩn Hề, nhưng thân là trưởng bối, ông không tiện so đo với trẻ con. May mà vợ của ông thông minh, chỉ cần một câu nói cũng có thể gián tiếp tuyên bố với mọi người rằng phòng của Vãn Vãn là tốt nhất, phòng chứa đồ cũng lớn nhất. Ông khẽ gật đầu, trong mắt ánh lên vẻ tán thưởng.
Ông còn nhớ, năm xưa Sở Uẩn Hề suýt chút nữa đã thuyết phục được mẹ ông nhường phòng của Vãn Vãn cho cô ta. Lúc đó, may mà ông phát hiện kịp thời, sau lại ông và vợ đã kiên quyết từ chối cho nên sự việc mới không thể thực hiện được.
Phòng của con gái ông, ai cũng không được ở!
Với tính khí của ông, nếu không phải vì Sở Uẩn Hề giỏi nịnh nọt, có thể dỗ mẹ ông vui vẻ, ông đã sớm đuổi cô ta về nhà họ Sở rồi!
Giang Tinh Mạn dặn dò người làm, đem hết đống đồ trong phòng khách lên phòng của Mộc Tịch Vãn, và cẩn thận sắp xếp cho ngăn nắp.
Sau đó, Mộc Hoành Đào mới giới thiệu cho Mộc Tịch Vãn mấy hắn em họ của cô. Nhưng những người này, vì chuyện của Sở Uẩn Hề, nên đối với Mộc Tịch Vãn có chút lạnh nhạt. Mộc Tịch Vãn cũng không mấy bận tâm.
Từ lúc mới bước vào, cô đã cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ từ mấy người hắn em họ đó, nhưng không biết là gì. Dù sao thì, nếu họ đã không thân thiện, cô cũng lười phải quan tâm.
Tuy nhiên, qua lời giới thiệu của Mộc Hoành Đào, Mộc Tịch Vãn cũng đã nắm được đại khái dân cư Mộc gia:
Mộc lão gia tử có ba người con trai. Bố cô, Mộc Hoành Đào là anh cả, phụ trách công ty của gia đình. Ông và mẹ cô, Giang Tinh Mạn có ba người con: anh cả Mộc Cảnh Trần hiện đang ở trong quân đội, anh hai Mộc Cảnh Vũ là một ngôi sao nổi tiếng.
Chú hai Mộc Hoành Nghiệp là một quân nhân, có hai người con với thím hai Quý Nguyên Tích:Mộc Cảnh Dập đã vào công ty Mộc thị để thực tập, Mộc Cảnh Hãn đang học lớp 11.