Ảnh đại diện là chú chó nhỏ ló đầu ra ngoài cửa sổ xe.
Tôi nhấn đồng ý, tin nhắn tới ngay lập tức: “Là Thẩm Tri Nhất đúng không?”
Tôi gõ lên màn hình: “Ừ.”
Sau đó tôi lấy đề cương ra làm bài, điện thoại lại rung.
Tôi liếc nhìn, là Thịnh Dục Bạch.
“Cậu mới chuyển qua lớp 17 à? Trước giờ hình như mình chưa thấy cậu.”
Tôi chớp mắt, viết xong câu hỏi tự luận cuối cùng, tranh thủ trả lời: “Ừ, trước chọn môn Lý.”
“Vậy có theo kịp tiết học không?”
“Nếu gặp vấn đề gì trong học tập, cậu có thể hỏi mình nhé, bạn mới.”
Tôi ôm gối ngồi trên ghế, gõ gõ một hồi mới gửi: “Ừ, cảm ơn cậu nha.”
03
Thứ Sáu có hai trận bóng rổ, tôi bận học Sử và Chính trị nên không xuống sân xem.
Tôi nằm gục trên bàn nhìn vào sách Lịch sử, thỉnh thoảng lại nghĩ, thanh xuân đúng là một từ cực đoan – vừa có thể yên ả, vừa có thể sục sôi.
Tôi không biết nhảy, cũng chẳng biết chơi nhạc cụ, tính cách lại không cởi mở, có người mình thích… nhưng cuối cùng cũng buông tay.
Đài phát thanh vang lên bài “Gió Nổi Lên”, tôi chống cằm, chiếc quạt trần kêu cọt kẹt xoay trên đầu, ánh nắng vàng nhảy nhót qua bậu cửa sổ, gió chiều thổi tung mấy tờ giấy trên bàn, trên đó viết:
Mười sáu mười bảy tuổi, là một độ tuổi chỉ nghe thôi cũng đã thấy đẹp.
Tối đó, sau khi đèn tắt, tôi đeo balo rồi nhẹ nhàng khép cửa lại. Vừa quay người, suýt nữa thì hồn vía bay mất.
Thịnh Dục Bạch đeo cây đàn guitar, để tôi nhìn rõ mặt cậu ấy, cậu liền bật đèn điện thoại rọi thẳng lên mặt mình: “Thẩm Tri Nhất, là tớ nè.”
Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại: “Trời ơi, hù chết người ta luôn á.”
“Dọa cậu rồi hả?” Cậu ấy gãi đầu, bước đến xin lỗi, “Tớ sợ lén lại gần sẽ làm cậu giật mình, ai ngờ cách này còn dọa người hơn…”
Tôi men theo ánh sáng điện thoại của cậu ấy, bám lấy lan can bước xuống cầu thang.
Cậu ấy tìm chuyện để nói: “Cậu lúc nào cũng học đến muộn vậy sao?”
“Ừ.” Tôi gật đầu. “Cố học kịp tiến độ, sắp thi giữa kỳ rồi.”
“Vậy cậu ăn cơm chưa?”
Tôi bất ngờ hỏi lại: “Mười một giờ rồi, chẳng lẽ cậu chưa ăn?”
Thịnh Dục Bạch lảng tránh ánh mắt tôi, lí nhí: “Ờ…”
“Vậy… cậu định đi mua à? Đói bụng khó chịu lắm đó.”
“Không đâu…”
“Tớ đi lối cổng Bắc, tiện ghé hiệu sách một lát.” Tôi nói, rồi hơi khựng lại, “Hay là…”
Thôi, bỏ đi.