“Ủa, sao cậu biết tớ học Toán tốt?”
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ấy, khoé mắt vô tình liếc thấy Hạ Vãn và Giang Trì Dã bước ra từ hướng đối diện.
Hạ Vãn đang lắc lắc tay Giang Trì Dã, không biết đang nói gì, chắc là nũng nịu gì đó, Giang Trì Dã chỉ cười bất lực, sau đó khẽ gật đầu.
Cảm xúc lúc đó… giống như cả người tôi bị đóng đinh tại chỗ, trong lòng gào thét bảo mình đừng nhìn nữa, nhưng mắt lại không cách nào dời đi nổi.
Cũng chẳng có bao nhiêu suy nghĩ phức tạp như trong mấy truyện ngôn tình học đường, chỉ là cứ đứng đó… nhìn xem người mình thích yêu người khác như thế nào.
“Tri Nhất, cậu sao vậy?”
Thịnh Dục Bạch cúi người xuống, ánh mắt in hình tôi trong đó, hơi ngẩn ra.
Tôi giật mình hoàn hồn, mắt đã ươn ướt, vội quay đi.
“Không sao đâu, mình đi thôi.”
Trên đường về, tôi cúi gằm mặt, đến khi Thịnh Dục Bạch cúi người nâng mặt tôi lên, giọt nước mắt bất ngờ rơi xuống tay cậu ấy.
Tôi đẩy cậu ấy ra, lau nước mắt qua loa, bỗng thấy bản thân như vậy thật yếu đuối và sai trái.
Nhưng ngực tôi nghẹn lại, nghẹn đến mức không thở nổi.
Giây tiếp theo, Thịnh Dục Bạch dang tay kéo tôi vào lòng, giọng trầm thấp của cậu ấy vang lên bên tai: “Không sao đâu, muốn khóc thì cứ khóc, không có gì phải ngại cả.”
Cậu ấy nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, mặt tôi dụi vào ngực cậu ấy, khẽ nấc nghẹn.
Tôi từng thích một cậu con trai, lần đầu gặp cậu ấy, người toàn vết thương, mặt mày bầm tím, miệng còn ngậm điếu thuốc.
Cả người như muốn hét lên rằng: Tôi không phải học sinh ngoan.
Trường cấp hai của chúng tôi không hẳn tốt cũng chẳng tệ, tôi trước nay luôn tránh xa kiểu con trai như vậy, dù có gặp ở hành lang cũng chỉ cúi đầu lặng lẽ đi qua.
Cậu ấy sống cùng khu nhà với tôi, mẹ cậu mỗi ngày đều mắng chửi, nổi giận với cậu.
Cho đến một ngày, tôi bị mấy đứa không dễ dây vào chặn lại, bị ép vào con hẻm ẩm thấp tăm tối.
Kính mắt rơi xuống đất khi tôi giằng co, vỡ nát dưới vũng nước đen ngòm.
Tôi vừa khóc vừa nói có thể đưa hết tiền trong balo cho bọn họ, nhưng tiền chỉ là cái cớ, điều bọn họ thích hơn là việc bắt nạt người khác để mua vui.
Lúc đó tôi sợ đến mức toàn thân run rẩy, sau đó là một tiếng hét thảm vang lên.
Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng mà nhìn về phía “vị cứu tinh”, chỉ thấy cậu con trai đó đang ngậm điếu thuốc, liếc mắt nhìn tôi, thờ ơ đá nhẹ vào balo của tôi.