1.
“Trần Trừng mau về đi~ Người ta nghén tới mức chẳng muốn ăn gì, chỉ thèm cánh gà Coca do em làm thôi~”
Trong điện thoại vang lên giọng nũng nịu cao vút của chị dâu – Trương Mộng.
Tôi sững người, không dám tin vào mắt mình khi nhìn thấy ngày giờ hiển thị trên màn hình.
Là… nửa năm trước?
Tôi đã trọng sinh rồi!
Tất cả những ký ức đau đớn kia vẫn còn in hằn trong trí óc – rõ mồn một như mới hôm qua. Tôi không kiềm được, siết chặt nắm tay, trái tim nhói lên từng cơn.
Cố gắng giữ giọng bình tĩnh, tôi đáp:
“Chị cũng không xem bây giờ là mấy giờ à? Ngày mai em còn phải đi làm. Muốn ăn gì thì bảo anh em nấu đi, em đang bận lắm, không nói nữa đâu.”
Dứt lời, tôi lập tức cúp máy, không cho chị ta cơ hội phản ứng.
Tim tôi đập thình thịch, hai lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi lạnh.
Chị dâu mới về nhà tôi được ba tháng.
Ngay hôm sau, mẹ đã khuyên tôi nên dọn ra ngoài.
Bà nói tôi lớn rồi, lại thân thiết với anh trai, giờ chị dâu về làm vợ thì tôi phải biết tránh né cho đúng mực.
Không thể để chị ấy nghĩ ngợi linh tinh.
Tôi cứ tưởng mẹ chỉ nghĩ nhiều, với lại tôi cũng không thiếu tiền, nên chẳng nghĩ ngợi gì, lập tức dọn đi.
Căn hộ đó – tôi để lại cho họ ở.
Tháng nào tôi cũng gửi mẹ 5.000 tệ tiền sinh hoạt.
Nhưng tôi đâu ngờ, bọn họ tham lam đến mức chẳng hề có điểm dừng.
Thứ họ muốn, chưa bao giờ chỉ là một phần – mà là toàn bộ con người tôi.
Nghĩ đến những gì mình từng trải qua kiếp trước, toàn thân tôi toát mồ hôi lạnh.
Vừa rửa mặt trong nhà vệ sinh xong, điện thoại liền đổ chuông – là anh trai gọi.
Vừa bắt máy, anh đã gắt gỏng:
“Mày giở trò gì đấy? Chị dâu mày đang mang bầu, chỉ thèm mỗi món mày làm, vậy mà mày còn lề mề? Tao là anh mày, bảo mày về là phải về!”
Tôi lạnh giọng:
“Cô ta mang thai thì liên quan gì đến em? Em là người hầu của hai người chắc? Gọi em về nửa đêm ba giờ sáng là em phải chạy về ngay à?”
“Cô ấy là chị dâu mày! Còn đang mang đứa nhỏ trong bụng!”
“Tôi không đi.”
Không muốn nghe anh ta lải nhải thêm câu nào, tôi dứt khoát cúp máy rồi tắt nguồn luôn.
Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi nghi ngờ mơ hồ.
Sao chị ta lại khăng khăng đòi tôi về nhà vào đúng lúc này?
Chuyện s//ảy tha i kia… có gì khuất tất sao?
Anh trai tôi bị chứng tinh trùng yếu, nên với anh ta, cái thai ấy quý giá như mạng. Sau khi chị dâu s//ảy tha i, anh ta trở mặt với tôi ngay tại chỗ.
Nhưng nếu – cái thai đó vốn dĩ chẳng liên quan gì đến món tôi nấu?
Dù tôi có về hay không, thì kết cục vẫn là s//ảy tha i?
Nghĩ đến những chuyện xảy ra sau này, tôi chỉ cảm thấy lạnh gáy.
Nỗi sợ dâng lên theo từng dòng ký ức.
Thật sự càng nghĩ càng thấy rùng mình.
Tôi vội vàng đổi mật khẩu cửa chính, xóa hết dấu vân tay ngoại trừ của chính mình.
Làm xong xuôi, tôi mới bất an trở lại giường nằm.
Quả nhiên, chưa đầy một tiếng sau…
Tiếng đập cửa dồn dập vang lên.
2.
Tôi rón rén bước xuống giường.
Nhìn qua màn hình khóa cửa có camera, thấy rõ cảnh bên ngoài.
Anh trai và mẹ tôi mỗi người đứng một bên, đang đỡ chị dâu – cả ba cùng đứng ngay trước cửa.
Anh trai tôi cứ liên tục đập cửa, hoàn toàn lờ đi cái chuông cửa to tổ chảng ngay kế bên.
“Trần Trừng! Mau mở cửa! Tao biết mày đang ở trong, mở ra nhanh lên!”
Anh ta vừa đập cửa vừa hét to, gấp gáp thấy rõ.
Âm thanh vang vọng cả hành lang.
Nhưng ánh mắt tôi lại dừng ở khuôn mặt trắng bệch của chị dâu.
Cô ta đang nhìn chằm chằm vào camera, đôi mắt không chớp, còn bàn tay trái thì vô thức đặt lên bụng.
Mẹ tôi thì lẩm bẩm như thể thấy kỳ lạ.
“Lạ thật, ban ngày mẹ qua, dấu vân tay vẫn mở được cửa. Sao giờ lại vô hiệu rồi? Tiểu Diệp, con đừng gõ nữa, để mẹ thử lại lần nữa. Con bé ch tiệt đó chắc chắn không xóa dấu vân tay của mẹ đâu…”
“Thử cái gì mà thử? Thử cả chục lần rồi! Con nói cho mẹ biết, nó chắc chắn đang ở nhà, không biết phát điên cái gì mà cố tình không chịu mở cửa.”
“Chẳng lẽ nó biết chuyện gì rồi?”
“Thôi mẹ đừng lo nữa. Nếu nó không mở, con gọi người đến phá cửa.”
Nói rồi, anh tôi lại tiếp tục đạp mạnh vào cửa, vẻ mặt hung tợn đến đáng sợ.
Còn đâu là người anh dịu dàng mà tôi từng biết?
Tôi đứng sau cánh cửa, tim đập loạn xạ.
Chỉ từ mấy câu nói rời rạc kia, tôi đã dám khẳng định – bọn họ có chuyện đang giấu tôi.