7
Tôi hành động ngay trong ngày, mua một căn biệt thự ba tầng ở vùng ngoại ô cách trung tâm hơn mười cây số.
Biệt thự đầy đủ tiện nghi, an ninh tốt, cảnh quan lại trong lành dễ chịu.
Nhà được trang bị nội thất sẵn, dọn vào ở ngay. Dù có thể sửa lại nếu muốn, nhưng tôi chẳng còn sức, cũng cần nơi ổn định nhanh, nên đành tạm chấp nhận như vậy.
Mất nửa ngày, tôi dọn dẹp tầng một tươm tất.
Làm xong thì mỏi đến mức không đứng thẳng nổi lưng nữa.
Đúng là—mua nhà thì sướng, dọn nhà thì mệt muốn chết.
Tôi liên hệ công ty bảo vệ, thuê thêm hai bảo mẫu hỗ trợ việc nhà.
Một mình tôi xoay không xuể, cứ thế này thì chẳng mấy chốc tiền cũng đổ hết vào viện phí.
Mọi thứ tạm ổn định.
Hai ngày sau, bảo vệ gọi đến, nói có hai người tự xưng là con trai và con dâu tôi đứng trước cổng khu biệt thự, muốn gặp tôi.
Nghe bảo vệ mô tả, tôi biết ngay là Minh Hiền và Trương Yến.
Tôi đồng ý để họ vào, đồng thời dặn hai cô bảo mẫu cùng phối hợp đóng kịch.
Khoảng mười mấy phút sau, chuông cửa biệt thự vang lên.
Đúng lúc có một cô bảo mẫu đang tưới cây ngoài sân, cô ấy đi ra mở cửa.
“Xin hỏi hai người là…?”
“Chúng tôi tìm mẹ tôi, bà ấy tên Tề Thục Hoa, vừa gọi điện lúc nãy.”
“À vâng, đợi chút để tôi gọi bà.”
Cô bảo mẫu quay vào nhà.
Tôi trên tầng đang theo dõi mọi động tĩnh.
Thằng con và con dâu tôi đang tò mò ngó nghiêng khắp nơi, nhìn chỗ nào cũng sờ mó, dáng vẻ chẳng khác gì chủ nhà.
“Chị Thục, hai người đó tới rồi.”
“Tôi biết rồi.”
Tôi bảo cô bảo mẫu cứ làm việc tiếp, rồi đứng trước gương chỉnh lại quần áo tóc tai gọn gàng, mới thong thả đi xuống sân.
“Hiền này, Tiểu Yến, sao hai đứa lại đến đây?”
“Mẹ!”
Thằng con trai bất ngờ nhào đến ôm chầm lấy tôi.
“Mẹ tìm được việc mới sao không nói với bọn con một tiếng để bọn con còn chuẩn bị tâm lý chứ! Mẹ không biết đâu, từ lúc mẹ đi, bọn con lo lắng lắm luôn ấy!”
Con dâu đứng bên cạnh gật đầu lia lịa.
Giờ đây nó không còn cái vẻ ngạo mạn lúc đuổi tôi ra khỏi nhà nữa, thậm chí còn có chút khúm núm, lấy lòng.
Sau một lúc ôm, con trai buông tôi ra, nắm lấy vai tôi, giọng ân cần hỏi:
“Mẹ, mẹ làm gì ở đây vậy? Nhà rộng thế này, chắc không bắt mẹ làm việc nặng đâu nhỉ? Lương tháng được bao nhiêu mẹ?”
8
Tôi hiểu cả rồi.
Những lời nói ban nãy, tất cả chỉ là mở đường, mục đích thật sự chính là câu hỏi cuối cùng kia.
“Tụi con biết chuyện mẹ làm ở đây là do mẹ thông gia nói cho phải không?”
Sau khi cả hai gật đầu xác nhận, tôi khẽ thở dài.
“Công việc thì không nặng, chủ nhà còn nói sẽ mua cho mẹ một chiếc điện thoại mới. Ai ngờ mẹ hỏi kỹ mới biết là hai bên chia đôi tiền. Chủ chỉ trả một nửa, nửa còn lại sẽ trừ dần vào lương của mẹ.”
“Mẹ tính thử rồi, chắc phải một hai tháng đầu không cầm được đồng nào. Đang lo không biết thời gian tới sống sao đây. Hai đứa nếu có dư thì giúp mẹ chút, chờ sau này mẹ lĩnh lương rồi sẽ trả lại.”
Cả hai lập tức im bặt.
Họ nhìn nhau một cái, con trai cũng rút tay khỏi vai tôi.
“Mẹ à, mẹ cũng biết tụi con đâu có dư dả gì. Trong nhà còn phải cho bé Thanh học thêm nữa. Tụi con còn đang tính… nếu mẹ có tiền nhàn rỗi thì giúp ngược lại cho tụi con một tay.”
“Mẹ.”
Con dâu lên tiếng.
Ánh mắt nó không ngừng liếc về phía túi quần tôi.
“Chẳng phải ông chủ đã mua cho mẹ điện thoại mới sao? Con thấy mẹ ở đây cũng ít ra ngoài. Hay là mẹ đưa điện thoại mới cho con dùng, con đưa lại điện thoại cũ cho mẹ. Máy của con mới mua chưa tới hai năm, mẹ dùng vẫn tốt lắm.”
Nói xong, nó lập tức vươn tay định lục.
Tôi không ngăn cản, cứ đứng yên cho nó sờ soạng.
Mấy phút trôi qua, nó chẳng tìm thấy gì, liền hỏi thẳng:
“Mẹ không mang điện thoại theo người à? Hay để tụi con vào trong tìm giúp?”
“Không cần tìm đâu, mẹ cất rồi.”
“Cái gì?!”
Giọng con dâu lập tức cao vút.
“Mẹ cất ở đâu rồi?! Mau lấy ra đi! Con còn chưa từng dùng qua điện thoại xịn như vậy đâu, coi như cho con mượn xài thử cho biết!”