Sau khi khóc đã đời trong vòng tay mẹ, tôi ngại ngùng đi rửa mặt trong nhà vệ sinh.
Giọng nói khàn đặc, tôi kể lại toàn bộ mọi chuyện từ hôm qua đến hôm nay cho bố mẹ nghe.
Mẹ tôi là người đầu tiên không chịu nổi mà tức giận:
“Tính toán giỏi thật đấy! Mười vạn mà dám mơ mua nhà ba phòng ở trung tâm thành phố bằng vay nợ, còn muốn gả con gái tôi về làm dâu cho nó. Quá giỏi tính toán luôn!”
Bố tôi đập mạnh tay xuống bàn trà, nếu không phải cái bàn làm bằng gỗ thịt và mặt đá nguyên khối, e là đã bị ông đập vỡ từ lâu.
“Lúc đầu tôi đã nói rồi, thằng họ Chu đó không môn đăng hộ đối với nhà mình, không có kết quả tốt đâu. Con không tin, giờ thì sao? Bị lừa rồi chứ gì!”
Tôi yếu ớt mở miệng:
“Ba, thì cũng suýt thôi, con còn chưa quẹt thẻ mà…”
Mẹ tôi vốn đã nhịn Chu Huy từ lâu, lập tức tiếp lời không chút nể nang.
“Lúc yêu nhau con cho nó bao nhiêu tiền, con quên rồi à?
Nó tặng con cái túi rởm vài trăm ngàn vào ngày lễ tình nhân, còn con thì ngu ngốc đi mua cho nó đôi giày thể thao hàng hiệu hơn chục triệu.
Sinh nhật nó thì dẫn con ra vỉa hè ăn cơm chiên năm ngàn một tô, sinh nhật con thì dẫn nó đi nhà hàng tây giá cả triệu một người.
Còn lần trước nó đến nhà mình, ngoài bịch chuối ra thì có món quà nào không phải là đồ con lấy từ kho nhà mang ra?”
Mẹ nói mỗi câu, đầu tôi lại cúi thấp thêm một chút, y như đứa học sinh lớp một sợ bị ăn đòn vì thi rớt cuối kỳ.
“Mẹ, con biết sai rồi… Lúc đó con chỉ nghĩ đến chuyện cưới, không tính được nhiều như vậy.”
Mẹ khẽ gõ vào trán tôi một cái, nhưng cố tình tránh móng tay, giọng đầy bất lực.
“Con đúng là…”
Tôi mới về đến nhà chưa được nửa tiếng, còn chưa kể hết mọi chuyện với ba mẹ thì đã nghe tiếng chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra, đúng như dự đoán, là mẹ con nhà họ Chu.
“Vãn Vãn, sao em lại bỏ đi mà không nói lời nào, để anh và mẹ đứng đó?”
Chu Huy nhón chân nhìn vào trong, thấy không ai phía sau, lập tức đưa tay định kéo tay tôi.