4.
Đêm khuya tĩnh lặng, ta ngồi chờ trong mỏi mòn.
Bỗng, tiếng xích sắt khẽ vang lên, kéo ta trở về thực tại. Ta quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Tiêu Hàn. Chúng ta không nói lời nào, chỉ yên lặng nhìn thẳng vào nhau, tựa hồ có sự ngầm hiểu giữa hai phía.
Ánh mắt hắn như muốn nói với ta rằng, hắn biết rõ ta sắp hành động. Lão cai ngục thiện lương, đêm ấy, khi mọi người chìm vào giấc ngủ, ta dự định sẽ gọi ông lão tới.
Tiêu Hàn bất chợt gõ nhẹ vào song gỗ.“Ăn cơm!” Hắn cất giọng, lạnh lùng và dứt khoát.
Cai ngục đang mơ màng lập tức giật mình tỉnh giấc, vội vàng đưa phần ăn khuya của mình cho hắn.
“Đút!” Hắn nói thêm, ánh mắt vẫn không rời khỏi ta.
Cai ngục lúng túng đút cơm cho hắn, nhưng Tiêu Hàn chỉ liếc qua một cái, rồi thẳng thừng đuổi:“Cút đi.”
“Vâng, vâng!” Cai ngục khúm núm, ánh mắt cầu xin nhìn ta.
Ta gật đầu đồng ý, cầm lấy muỗng cơm.
“Tướng quân không muốn chết nữa à?” Ta hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng không giấu được vẻ mỉa mai.
Hắn nhướng mày, cười nhạt, vừa ăn một muỗng vừa hỏi:“Ngươi nghĩ ngươi có thể thoát được sao?”
Ta lắc đầu.“Nhưng chung quy vẫn phải thử.”
Hắn im lặng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm như đang suy ngẫm điều gì.
“Dùng mạng để thử?”
“Dùng mạng để thử.”
Chúng ta tiếp tục nhìn nhau, không ai nói thêm lời nào.
“Sao không cầu xin ta?” Giọng hắn trầm thấp, tựa như tiếng cát xát qua tai, mang theo chút hài hước khó đoán.
Hắn muốn ta cầu xin hắn? Vì lý do gì?
Ta cắn môi, lòng đầy do dự. Mỹ nhân kế không lay chuyển được hắn, hiện giờ ta chẳng còn gì để đánh đổi. Vân phủ đã sụp đổ, mọi thứ ta từng có đều tan thành mây khói.
Nhưng trong giây phút đó, ta bỗng quyết định, chậm rãi đưa tay nắm lấy tay hắn.
“Cầu xin tướng quân,” ta nói, giọng nhẹ nhàng mà kiên định.
Ta muốn sống, muốn cứu sống những người trong tộc mình. Tiêu Hàn là hy vọng duy nhất, là sợi dây mong manh nhưng mạnh mẽ nhất ta có thể bám vào. Chỉ cần hắn đồng ý, ta không tiếc bất cứ điều gì.
Ánh mắt hắn sắc lạnh, tựa như xuyên qua từng lớp trên gương mặt ta, tìm kiếm điều gì đó.
“Nghĩ kỹ rồi?” Hắn hỏi.
“Nghĩ kỹ rồi.”
“Không hối hận?”
“Không hối hận.”
Hắn bất ngờ quét sạch bát đũa, nắm chặt tay ta. Đúng lúc ấy, một tiếng động lớn vang lên từ bức tường phía sau. Chiếc khóa sắt bật tung, bụi đất bay mù mịt.
Ta kinh ngạc nhìn hắn.
Tiêu Hàny-ư
nắm lấy tay ta, từng bước tiến về phía cửa. Xiềng xích trên vai hắn, đối với hắn, không phải là vật cản mà là vũ khí lợi hại. Mỗi bước chân hắn đi qua, cát bụi tung bay, tựa như nghiền nát mọi thứ cản đường.
Ngoài đại lao, những bóng đen trong trang phục dạ hành xuất hiện. Họ là thuộc hạ trung thành của Tiêu Hàn, tựa như bầy sói đói lâu ngày được giải phóng trong đêm tối.
Những chiếc răng nanh sắc nhọn cắm sâu vào cổ họng binh lính giữ thành, máu đỏ thẫm nhuộm đầy mặt đất.
Tiêu Hàn tung người lên ngựa, kéo ta theo. Ngựa phóng đi, mang theo tiếng gió lạnh buốt của đêm tháng hai. Nhưng trong lòng ta, lại dâng lên một cảm giác ấm áp kỳ lạ.
Từ bốn phía tường thành, tiếng la hét vang lên. Một giọng nói lẫn trong tiếng ồn:“Vân đại tiểu thư bắt cóc Tiêu tướng quân, mau đuổi theo!”
Ta sững sờ.“Ta bắt cóc ngài?” Ta cau mày hỏi.
Hắn bật cười.“Ta vốn muốn chết. Ngươi vừa vào đại lao được năm ngày, ta đã quyết định vượt ngục. Nói ngươi bắt cóc ta cũng chẳng sai.”
“Chẳng phải ngài đã sớm có ý định vượt ngục, chỉ thiếu một cái cớ hay sao?” Ta đáp lại, giọng đầy hoài nghi.
Hắn cười nhạt, tâm trạng có vẻ rất tốt:“Ngươi nghĩ sao cũng được.”
“Vậy ta sẽ nghĩ như thế.” Ta khẽ nói.
Hắn cười lớn, tay ôm chặt eo ta:“Ngươi vui là được!”
Ta không nhịn được, cũng nở một nụ cười. Nhưng trong lòng vẫn thấp thỏm, mắt nhìn chằm chằm xuống con đường phía trước. Giữa bóng tối, ta lo sợ hắn bất cẩn để ngựa vấp phải mương rãnh.
Hắn lại bình thản, tay lái cương ngựa chắc chắn, từng bước chạy băng băng qua màn đêm.
“Kiên nhẫn thêm một canh giờ nữa, chúng ta sẽ dừng chân nghỉ ngơi.”
Hắn lên tiếng, tưởng ta sợ hãi, liền trấn an:“Đừng lo, ta ở đây.”
“Ta không sợ.” Ta đáp, giọng đầy tự tin.
“Thật sao?” Hắn cúi xuống, hơi thở khẽ phả vào tai ta, giọng điệu nửa trêu chọc:“Đáng thương cho tay ta, có vẻ sắp bị ngươi bóp gãy rồi.”
Ta đỏ mặt, vội buông tay ra, cúi đầu che giấu sự quẫn bách.
Tiêu Hàn bật cười, nụ cười của hắn lần đầu tiên khiến ta cảm thấy không quá xa lạ.
5.
Mẹ ta cùng những người khác được thuộc hạ của Tiêu Hàn đưa đi trước, mỗi người đi một đường. Đến Mạc Bắc, chúng ta sẽ tụ họp lại.
Chỉ trong hai canh giờ ngắn ngủi, thế lực của Tiêu Hàn đã khiến ta kinh sợ. Khi đến trạm dịch, dịch thừa kính cẩn tiếp đón hắn, thái độ chẳng khác gì đang nghênh đón một vị quan viên cấp cao ghé ngang qua.
“Vì sao tướng quân lại cam chịu cảnh cầm tù?”
Cầm thuốc trị thương đứng chờ ngoài tịnh thất, ta hỏi khi thấy hắn bước ra sau khi tắm rửa. Phần trên cơ thể hắn để trần, lộ ra những vết thương chằng chịt khắp lưng, trông ghê rợn. Ta tiến tới bôi thuốc cho hắn.
“Chứng cứ quá rõ ràng, ta không cách nào phản bác được, nên đành ở đó vài ngày thôi,” Tiêu Hàn bình thản nói.
Hắn kể rằng phó tướng đắc lực đã phản bội, gia nhập phe Thái tử và bịa ra tội danh cho hắn. Xem qua những tài liệu ngụy tạo ấy, hắn không tức giận mà còn cười, khen ngợi rằng phó tướng ngày xưa giờ đã có tiến bộ.
“Vậy triều đình vì sao không giết ngài?”
Hắn nhếch môi, nhẹ giọng: “Bọn họ nghĩ lính của ta chỉ ăn chay sao?”
Ta đáp lời, giọng đầy ẩn ý: “Qua cơn nguy nan, hẳn tướng quân sẽ có phúc lớn.”
Hắn quay đầu nhìn ta, ánh mắt trầm tĩnh.
“Nếu nói vậy, ngươi cũng là người có phúc lớn.”
Ta cười nhạt: “Nhờ tướng quân bảo vệ.”
Hắn cười, không đáp, rồi đi tới dựa người bên giường.
Ta bước đến mép giường, cởi áo khoác, khẽ nói: “Tướng quân nhường một chút, để ta ngủ phía ngoài. Đêm nay, ta sẽ chăm sóc ngài thật chu đáo.”
Hắn thoáng ngạc nhiên, vành tai hơi đỏ lên nhưng nhanh chóng trở lại vẻ điềm nhiên.
“Ngươi đúng là nữ tử thú vị nhất ta từng gặp.”
Ta tháo búi tóc, mang đèn đặt ở mép giường, hỏi: “Thú vị chỗ nào?”
Hắn không trả lời, chỉ khẽ cười.
Ta cúi đầu, bàn tay vô thức siết chặt lại, lòng đầy khẩn trương: “Ta đã dâng chính bản thân mình để cầu xin tướng quân cứu gia tộc. Giờ ngài làm được, ta đương nhiên phải giữ đúng lời hứa.”
Trong lòng ta tràn ngập cảm giác mâu thuẫn. Ta từng mơ tưởng về đêm tân hôn của mình: ánh nến dịu dàng, giường gấm ấm áp. Nhưng tất cả tan biến, thay vào đó là một giao dịch lạnh lẽo tại trạm dịch cũ kỹ này.
“Ngươi quả thực rất giữ lời,” Tiêu Hàn chống cằm nhìn ta, ánh mắt lóe lên tia thích thú. “Nhưng ta có một câu hỏi.”
Ta cố giữ bình tĩnh, ngồi xuống mép giường, ra hiệu: “Tướng quân cứ hỏi.”
“Qua đêm nay, ngươi định thế nào?”