1.
Ngày Bắc Thị vào đông, lạnh buốt đến thấu xương.
Ba tôi khi tham chiến ở biên giới Vân Thành không may trúng đ//ạn vào dạ dày. Sau khi được cấ//p c//ứu tạm thời, ông được đưa về nhà.
Người hộ tống ông về chính là Mục Đường Sinh — chiến hữu thân cận của ông, cũng là người tôi thầm yêu suốt năm năm dài đằng đẵng.
Tôi ở bệnh viện quân khu, ba ngày ba đêm không rời nửa bước, canh chừng bên giường bệnh.
Đến chiều ngày thứ ba, ba tôi lại bất ngờ nôn ra m//áu, lập tức được đẩy vào phòng cấp cứu.
Lúc tôi giúp đẩy giường, ông nắm lấy tay tôi bằng tất cả sức lực còn sót lại, môi tái nhợt run rẩy, thều thào qua hơi thở đứt quãng:
“Ba… không sợ ch…
Chỉ tiếc là chưa kịp thấy con gái mình yên bề gia thất.”
Tôi ngồi sụp xuống bên ngoài phòng cấp cứu, tay cứ run lên không ngừng, hoàn toàn mất kiểm soát.
Mục Đường Sinh đứng trước mặt tôi, giọng anh trầm thấp, như một cơn gió ấm trong mùa đông khắc nghiệt:
“Ở đây là nơi có điều kiện y tế tốt nhất cả nước.
Em yên tâm, chắc chắn sẽ ổn thôi.”
Xung quanh là tiếng bước chân, tiếng loa gọi bác sĩ, tiếng máy thở... vậy mà trong tai tôi, tất cả chỉ là một mảng lạnh lẽo mơ hồ, lạnh đến như cái ch.
Tôi chợt nhớ đến ba năm trước, lúc anh trai tôi mất.
Khi ấy, anh cũng được đưa về trong tình cảnh như thế này.
Đ//ạn trúng ngay tim, chỉ lệch vỏn vẹn hai milimet — nhưng vẫn không thể giữ được mạng.
C//ấp c//ứu cả một đêm, rồi kết thúc bằng một hũ tro cốt lạnh lẽo.
Chiến hữu của anh thay anh mang về lời trăn trối cuối cùng:
“Thực ra ai rồi cũng phải ch.
Chỉ là… tiếc, chưa kịp dự hôn lễ của em gái.”
Đó là điều khiến anh nuối tiếc đến tận lúc nhắm mắt.
Cũng là vết thương không bao giờ khép lại trong lòng tôi.
Tôi siết chặt bàn tay mình, móng tay hằn sâu vào da thịt, rồi cuối cùng, vẫn không kìm được — lần thứ mười, tôi hỏi anh câu ấy:
“Mục Đường Sinh, chúng ta… có thể công khai rồi kết hôn không?”
Dáng người cao lớn của anh bỗng khựng lại.
Người đàn ông vẫn luôn bình tĩnh, vững vàng như núi ấy, trong khoảnh khắc đó lại để lộ một tia bối rối mơ hồ.
Một lúc sau, anh lên tiếng, giọng nhẹ như sương lạnh:
“Tiểu Ninh, anh hiểu em đang lo gì…
Nhưng ba em... bệnh tình của ông, thực sự sẽ không…”
Tôi ngẩng đầu, cắt ngang lời anh:
“Nếu… em nói, em nhất định phải kết hôn thì sao?”
Anh im lặng.
Sự im lặng ấy đã thay câu trả lời rõ ràng nhất rồi.
Thật sự… rất đau.
Làm sao tôi không hiểu chứ.
Năm năm yêu đương vụng trộm, chuyện công khai và kết hôn tôi nhắc không dưới mười lần.
Nếu anh thực lòng muốn… đã sớm đồng ý rồi.
Tôi nhìn anh. Nhìn rất lâu.
Sau đó, tôi nở một nụ cười nhạt, nhẹ đến mức gió cũng có thể cuốn đi:
“Tóm lại… em nhất định sẽ kết hôn.”
2.
Mục Đường Sinh không đáp lại.
Anh chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh tôi, bàn tay lớn phủ lên mu bàn tay tôi, ấm áp và quen thuộc.
Anh nghĩ tôi chỉ đang giận dỗi.
Giống như những lần trước — nói cho dữ, nhưng cuối cùng vẫn không đi.
Anh sẽ không cưới tôi.
Hôm qua, mấy cựu binh tới thăm ba tôi.
Ngoài hành lang phòng bệnh, họ ngồi tán gẫu với Mục Đường Sinh.
Có người nửa đùa nửa thật hỏi anh:
“Giúp đỡ nhà họ Ôn bao năm, chăm con bé Tiểu Ninh từng li từng tí như thế, chẳng lẽ trong lòng không hề nghĩ đến chuyện cưới à?”
Tôi tình cờ đi ngang, nghe được câu trả lời rõ ràng rành rọt của anh:
“Một đứa nhỏ hơn tôi tám tuổi, tôi chưa đ//iên đến mức đó.”
Đó mới chính là câu trả lời thật sự của anh.
Ngoài phòng cấp cứu, chúng tôi ngồi cạnh nhau, không ai nói gì thêm.
Mãi đến rạng sáng, ba tôi được đẩy ra.
Bác sĩ thông báo đã tạm thời qua cơn nguy kịch, nhưng vẫn phải theo dõi sát sao.
Tôi thuê một hộ công chăm sóc ông, định ghé chùa cầu bình an.
Vừa rời khỏi cổng bệnh viện, tôi bắt gặp một dáng người quen thuộc —
Là Diệp Uyển Tâm, thanh mai trúc mã của Mục Đường Sinh, đồng thời cũng là giảng viên hoa khôi nổi tiếng của trường quân sự.
Tôi chẳng có ý muốn chào hỏi.
Nhưng cô ta đã chủ động gọi từ xa, giọng vui vẻ như gặp lại bạn cũ:
“Tiểu Ninh, trùng hợp quá.”
Cô ta bước tới, thân mật nắm lấy tay tôi, cố ý để lộ chiếc vòng đeo trên cổ tay — trông rất quen.
Hình như là chiếc vòng bà nội Mục Đường Sinh luôn coi như báu vật.
Diệp Uyển Tâm dịu giọng than nhẹ:
“Em lại gầy đi rồi đó.
À đúng rồi, cuối tháng này chị với Đường Sinh đính hôn. Em nhớ đến dự nhé.”
Tôi ch sững:
“Cái gì cơ?”
Cô ta làm bộ ngạc nhiên:
“Ơ, Đường Sinh chưa nói với em sao?
Lần này anh ấy từ biên giới về, một là đưa ba em về, hai là để chuẩn bị cho lễ đính hôn.”
Một tiếng "ong" chấn động cả đầu tôi.
Phải mất một lúc lâu, tôi mới có thể cử động, nhưng vẫn chẳng thể thốt ra nổi lời nào.
Ký ức mơ hồ hiện về — chiếc vòng ấy, chính là món bà nội Mục Đường Sinh định để dành tặng cháu dâu tương lai.
Mấy tháng nay, Mục Đường Sinh đi công tác ở biên giới Vân Thành, vất vả không kể xiết.
Tôi cứ tưởng…
Anh về là vì ba tôi trọng thương.
Vì tôi.
Diệp Uyển Tâm cười nhẹ, đầy ý tứ: