4
Bàn tay Mục Đường Sinh đang cầm khăn tắm, chợt run lên.
Anh nghiêng đầu nhìn tôi đột ngột bước vào, thần sắc thoáng qua một tia bối rối.
Ngay sau đó, là ánh mắt ngầm chứa thất vọng và ngăn cản.
Giống như đang nhìn một đứa trẻ bỗng dưng không hiểu chuyện.
Anh lo lắng, tôi sẽ giận dỗi, nói ra mối quan hệ giữa tôi và anh.
Tôi ngồi xuống bên giường bệnh.
Đưa tay ra, cho ba tôi xem chiếc vòng ngọc trên tay:
“Ba, con sắp đính hôn rồi.
“Lần này, là thật lòng đấy ạ.”
Sự lo lắng bất an trên gương mặt Mục Đường Sinh, bỗng chốc cứng đờ.
Bàn tay anh đang cầm khăn tắm, vẫn còn sững lại giữa không trung.
Dường như không tin vào lời mình vừa nghe thấy, nửa ngày không có phản ứng.
Mãi một lúc sau, anh mới hoàn hồn, thần sắc khôi phục như thường.
Chắc là, anh đã cho rằng tôi đang lừa dối ba tôi
Ba tôi khó tin nhìn tôi:
“Làm sao có thể, con cái nhà ai, sao ba chưa từng nghe con nhắc đến?”
Tôi giả vờ ngượng ngùng: “Là người mà ba cũng ưng ý đó ạ.”
Mục Đường Sinh chợt lạnh mặt.
Anh cho rằng, tôi đang ám chỉ anh.
Ba tôi nhìn chằm chằm chiếc vòng trên tay tôi, lát sau, lộ ra vẻ mặt mừng rỡ:
“Trông quen mắt lắm, xem ra, quả thật là người nhà quen biết của ba.
“Mau nói cho ba biết, rốt cuộc là ai, có phúc lớn như vậy, lọt vào mắt cô con gái bảo bối của ba?”
Trong mắt ông, tôi luôn là tốt nhất.
Tôi đáp: “Chúng con dự định nửa tháng sau sẽ đính hôn.
“Đến lúc đó, ba tự nhiên sẽ biết ạ.”
Tâm trạng ba tôi rất tốt, ngay cả khuôn mặt tái nhợt cũng có chút huyết sắc.
Ông trêu chọc tôi với Mục Đường Sinh, giọng điệu cũng sảng khoái:
“Lão Mục à, cậu xem nó kìa.
“Cũng không còn nhỏ nữa, mà vẫn còn ngại ngùng như vậy.
“Làm gì có con rể tương lai nào, phải đến tiệc đính hôn mới được gặp nhạc phụ chứ?”
Miệng thì than phiền, nhưng ông cũng không ép hỏi tôi nữa.
Chỉ cười hềnh hệch nói: “Ba cũng không đòi hỏi gì khác, nhưng ít nhất, cũng phải biết quan tâm.
“Tính tình ôn hòa, trưởng thành một chút.
“Giống như, chú Mục của con vậy.”
Mặt Mục Đường Sinh, sắp không thể nhìn nổi nữa.
Anh nhỏ hơn ba tôi hơn mười tuổi, nhưng ba tôi vô cùng quý trọng tài năng của anh, luôn xưng hô ngang hàng với anh.
Còn bảo tôi gọi anh là “chú Mục”.
Ba tôi vừa nói, lại nhìn sang Mục Đường Sinh:
“Lão Mục, cậu nói có đúng không?”
Mục Đường Sinh ậm ừ “ừm” một tiếng, cầm khăn tắm và chậu nước, đi ra ngoài phòng bệnh.
Đi đến cửa, anh lại quay người gọi tôi:
“Bác sĩ bảo đi lấy tờ kết quả. Tiểu Ninh, em đi cùng anh.”
Tôi đứng dậy, đi theo anh ra ngoài.
Anh đi thẳng đến cuối hành lang, còn tôi đi hướng khác, về phía văn phòng bác sĩ.
Mục Đường Sinh mặt nặng trịch, quay lại gọi tôi:
“Không phải tìm bác sĩ, em đi với anh.”
Người đàn ông đi đến góc khuất cuối hành lang, bốn bề không còn ai.
Anh mới đặt khăn tắm và chậu nước xuống, đưa tay ra, kéo mạnh tôi vào góc.
Bao nhiêu năm nay, anh luôn hành sự ôn hòa.
Lúc này, tay anh dùng sức, thậm chí có chút thô lỗ.
Khi cất lời, giọng anh hiếm hoi mang theo một tia run rẩy:
“Lừa ba em cũng phải có giới hạn thôi.
“Nửa tháng trôi qua chớp mắt là tới, đến lúc đó, em định làm sao để nói dối trót lọt?”
Tôi nhìn anh.
Bỗng nhiên phát hiện, hình như tôi không còn nhớ rõ, cái cảm giác rung động khi mới quen anh nữa.
Có lẽ vì năm năm thiếu cảm giác an toàn, những lần tranh cãi chiến tranh lạnh không ngừng.
Một chút yêu thương nào đó, dường như cũng bị hao mòn quá nhiều.
Nửa ngày, tôi mới bình tĩnh nói: “Ai nói em lừa ông ấy?”
5
Mục Đường Sinh mặt mày đen sầm.
Mãi một lúc lâu, anh lại cố gắng hết sức kiềm chế cảm xúc.
Anh hít sâu một hơi, giọng điệu dịu lại một chút:
“Anh biết, em đang vội vã muốn ba em yên tâm.
“Nhưng hiện tại, anh thực sự chưa thể…”
Tôi lạnh nhạt hỏi: “Chỉ là bây giờ chưa thể thôi sao?”
Mục Đường Sinh á khẩu.
Lâu sau, anh mới lại mở miệng:
“Tiểu Ninh, em bình tĩnh một chút.
“Chiếc vòng này đúng là hơi giống chiếc của bà nội anh, nhưng đồ giả rốt cuộc vẫn là đồ giả.
“Ngoan, tháo xuống đi.
“Em còn nhỏ, đeo ngọc không đẹp đâu.”
Anh đưa tay ra, muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi nghiêng người, tránh khỏi cái chạm của anh.
Khẽ cười: “Em đương nhiên biết, đây không phải là chiếc trên tay bà nội anh.
“Chiếc đó, dẫu sao, đang nằm trên tay Diệp Uyển Tâm rồi.”
Trên gương mặt Mục Đường Sinh, thoáng qua một tia bối rối, nhưng không hề ngạc nhiên.
“Em… biết rồi sao?”
Tôi tự nhận mình đã dần chấp nhận hiện thực trong năm năm qua, có thể cầm lên và buông xuống được.
Thế nhưng khi nghe thấy câu này, tim tôi vẫn không kiểm soát được, giống như bị kim đâm.
Quả nhiên, Diệp Uyển Tâm sẽ không nói dối kiểu đó.
Mục Đường Sinh có chút luống cuống, sau đó, lại cau mày nói: