Kết hôn với nhà họ Lục ba năm, tôi luôn đóng vai một người con dâu dịu dàng nết na.
Không được nói lớn tiếng, không được mặc đồ sặc sỡ, ngay cả cười cũng phải cười kín đáo.
Hôm nay, mẹ chồng lại chê tôi không đủ đoan trang.
Tôi chịu hết nổi rồi.
Nửa đêm, tôi trút giận lên điện thoại, quay một đoạn video xả hết bực dọc:
“Tôi chịu đủ rồi! Ngày mai ly hôn luôn!”
“Cái gì mà hào môn cao quý, đến ăn cái lẩu cũng bị nói là không có dạy dỗ?”
Xong xuôi, tôi bấm gửi.
Ba giây sau, tôi mới tá hỏa phát hiện — gửi nhầm nhóm.
Không phải gửi cho hội bạn thân, mà là gửi vào nhóm chat gia tộc họ Lục.
Trong đó có hơn một trăm người, bao gồm cả người chồng mặt lạnh của tôi – người chưa từng nói nhiều hơn ba câu với tôi mỗi ngày.
Một phút sau, anh ấy nhắn riêng cho tôi:
“Anh đặt chỗ lẩu rồi. Ngày mai anh đi với em.”
1.
“Anh đã đặt chỗ lẩu rồi, mai anh đi với em.”
Tin nhắn này… thật sự là do người chồng ba năm kết hôn, sống chung một mái nhà, tổng cộng chưa nói với tôi quá ba trăm câu kia gửi đến?
Tôi điên rồi, hay là anh ta cũng phát rồ?
Tôi hoảng loạn chụp lấy điện thoại, định rút lại tin nhắn.
Nhưng một dấu chấm than đỏ chót bật lên trước mắt —
[Tin nhắn đã gửi quá 2 phút, không thể thu hồi].
Xong đời.
Tôi cảm giác máu toàn thân dồn lên đỉnh đầu, ong ong.
Nhóm chat nhà họ Lục hơn trăm người, giờ chắc đã nổ tung.
Tôi có thể tưởng tượng ra gương mặt vặn vẹo vì tức giận của mẹ chồng, cùng những cái miệng vừa giả vờ quan tâm vừa hả hê của đám dì ba cô sáu.
– Đồ ngu!
Ba năm qua, tôi như con rối bị giật dây, sống trong chiếc lồng son nhà họ Lục, gắng gượng đóng vai một “người vợ mẫu mực”.
Tôi đã biến mình thành một viên sỏi mài nhẵn đến không còn cạnh sắc, tròn trịa nhưng trống rỗng.
Tôi cứ nghĩ mình quen rồi.
Cho đến chiều nay, mẹ chồng lại dùng ánh mắt soi mói quen thuộc, từ chân tóc tôi quét xuống tận cổ chân, rồi thả ra một câu nhẹ như không:
“Vãn Vãn, mai tiệc nhà họ Trần, mặc chiếc đầm màu champagne này cũng được… nhưng con cười hơi to đấy, trông không đoan trang chút nào. Nhớ kỹ, con dâu nhà họ Lục không được cười hở răng.”
Tôi siết chặt tay đến trắng bệch, nhưng miệng vẫn phải ngoan ngoãn đáp: “Vâng ạ.”
Chính khoảnh khắc đó, ngọn núi lửa bị dồn nén ba năm trong lòng tôi cuối cùng cũng phun trào.
Đêm khuya, căn phòng ngủ trở thành chốn duy nhất để tôi trút giận.
Tôi cầm điện thoại, hét ra hết mọi ấm ức, quay hẳn một đoạn video để trút bỏ hết tất cả.
Nhưng giờ đây, nơi tôi chọn để giải tỏa… lại thành cánh cổng mở thẳng xuống địa ngục.
Và điều đáng sợ nhất, không phải cơn thịnh nộ sắp bùng nổ của mẹ chồng.
Mà là tin nhắn của Lục Cảnh Thâm – câu nói thản nhiên, dửng dưng đến lạnh người.
Anh ấy có ý gì?
Châm chọc? Dằn mặt? Hay là… một kiểu trừng phạt cấp cao mà tôi không thể hiểu nổi?
Ví dụ như…
Ngày mai đưa tôi đến một tiệm lẩu cao cấp nhất, rồi giữa bàn dân thiên hạ nói thẳng:
“Tô Vãn, đây chính là cái kiểu không có dạy dỗ mà em muốn phải không? Vậy thì anh chiều.”
Tôi càng nghĩ càng thấy lạnh, tay chân tê cóng, cuộn tròn như một con mèo ướt mưa.
Cửa phòng ngủ vang lên hai tiếng gõ nhẹ.
Tôi giật mình, toàn thân cứng đờ, lập tức nín thở.
Lục Cảnh Thâm.
Anh đã về rồi.
Tôi căng người lắng nghe, trái tim như lỡ một nhịp.
Tay nắm cửa bị vặn nhẹ. Anh xuất hiện ở ngưỡng cửa, dáng người cao lớn được ánh đèn hành lang sau lưng vẽ nên một đường viền lạnh lẽo.
Anh không bật đèn.
Lặng lẽ đi đến bên giường, mùi tuyết tùng mát lạnh quen thuộc từ cơ thể anh lan vào không khí, xen lẫn chút hơi lạnh từ bên ngoài.
Tôi nhắm nghiền mắt, giả vờ đã ngủ say.
Nhưng hàng mi dài lại khẽ run lên không kiểm soát nổi.
Anh có phát hiện ra không?
Rằng tôi chỉ đang giả vờ?
Anh định nói gì? Lật bài? Chỉ trích? Hay đuổi tôi ra khỏi nhà?
Tiếng bước chân dừng lại ngay cạnh giường.
Không có lời chất vấn.
Không có câu mỉa mai lạnh lùng.
Chỉ là… một sự yên lặng đến nghẹt thở.
Từng giây trôi qua như kéo dài cả thế kỷ.
Ngay lúc tôi tưởng như mình sắp phát điên vì sự im lặng đó, cơ thể đột nhiên ấm lên.
Anh kéo chăn lên đắp lại cho tôi.
Động tác rất nhẹ. Nhẹ đến mức có chút cẩn thận, dè dặt.
Sau đó, anh xoay người rời đi, tiếng đóng cửa khẽ như một tiếng thở dài.
Tôi lập tức mở mắt. Trừng trừng nhìn lên chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy trên trần nhà.
Trong đầu là một mớ hỗn độn.
Lục Cảnh Thâm, rốt cuộc anh đang nghĩ cái quái gì vậy?
2.
Sáng hôm sau, tôi lết xuống lầu với đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, trong lòng nặng như đeo đá.