1.
“Cô Tô, gói dịch vụ giả chết của cô đã chính thức có hiệu lực, bảy ngày nữa mọi thứ sẽ tiến hành đúng kế hoạch.”
Nghe giọng nhân viên bên đầu dây, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Bảy ngày nữa, tôi sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của Phó Toàn Hạc.
Tắt máy, tôi cầm bút khoanh đỏ ngày ấy trên tờ lịch. Vệt đỏ chói mắt kia như một tiếng cười nhạo, mỉa mai suốt một năm rưỡi ngây ngốc của tôi.
Khi Phó Toàn Hạc xách bánh kem trở về, tôi vẫn đang thất thần nhìn chằm chằm vào lịch.
Anh đặt bánh xuống, như thường lệ ôm tôi vào lòng, giọng dịu dàng hỏi:“Đang nghĩ gì mà nhập tâm thế?”
Bờ ngực ấm áp sau lưng khiến lòng tôi dâng lên một nỗi chua xót.
Năm năm kết hôn, một năm tái hôn, vậy mà tôi chưa từng nhận ra diễn xuất của Phó Toàn Hạc lại cao siêu đến thế. Cao đến mức khiến tôi tin rằng anh đã thật sự buông bỏ Bạch Ân, quay đầu về bên tôi.
Khiến tôi tin rằng anh không thể rời xa, nên mới khổ sở theo đuổi tôi nửa năm trời, kiên quyết đòi tái hôn.
Tôi khẽ lắc đầu: “Không có gì, chỉ là đang nghĩ ngợi thôi.”
Ánh mắt anh rơi đúng vào ngày tôi khoanh đỏ trên lịch:“Bảy ngày nữa có ngày gì quan trọng sao?”
“Ừm.” Tôi đè nén vị đắng trong lòng, hàm ý nói: “Hôm đó, em sẽ tặng anh một món quà bất ngờ.”
Phó Toàn Hạc xoa mái tóc tôi, cười cưng chiều: “Vậy thì anh chờ mong lắm đấy.”
“Nhưng trước hết đừng nói chuyện bảy ngày sau. Tiểu Hiểu, em còn nhớ hôm nay là ngày gì không? Hôm nay là kỷ niệm tái hôn một năm của chúng ta. Anh tự tay làm bánh ca cao, mau nếm thử đi.”
Nhìn chiếc bánh anh mang ra, lòng tôi khẽ run lên.
Trong đầu lại văng vẳng cảnh ở bữa tiệc sinh nhật Bạch Ân hôm nay, có người bật cười hỏi: “Không biết hôm nay Bạch tiểu thư sẽ bày trò gì để trêu Tô Hiểu đây?”
Cô ta tiện tay bốc một nắm đất trong chậu hoa, rắc thẳng lên bánh, cười khanh khách:
“Hôm nay vui vẻ, tha cho Tô Hiểu một lần. Nhưng cứ livestream cảnh cô ta ăn đất thì cũng đủ thú vị rồi.”
Không ngờ, Phó Toàn Hạc lại thật sự mang chiếc bánh lẫn đất ấy về, còn dối tôi rằng đó là bánh ca cao anh tự làm.
Trái tim tôi nhói buốt như bị kim đâm. Phải mất một lúc lâu tôi mới run giọng nói khẽ:
“Em đau dạ dày, không muốn ăn đồ ngọt.”
Nghe vậy, nụ cười trên môi anh nhạt đi nhiều:
“Sao dạ dày lại khó chịu nữa rồi? Tiểu Hiểu ngoan, cái bánh này là tấm lòng của anh, em nếm một miếng thôi, lát nữa anh sẽ nấu canh dưỡng vị cho em, được không?”
Anh dùng thìa xúc đúng chỗ nhiều đất nhất, đưa tới sát môi tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố tìm chút dấu vết của sự chột dạ.
Nhưng không có.
Ánh mắt anh chân thành như thể thật sự chỉ sợ tôi phụ lòng thành ý của anh.
Ép nén nỗi đau thắt nơi tim, tôi khẽ gật đầu.
“Được, em ăn.”
Miếng bánh lẫn đất chạm vào răng lợi, cứng đến mức làm tôi ê buốt tận cùng.
Tôi hiểu rõ, đâu đó trong căn phòng này, máy quay đã ghi trọn cảnh tôi nhục nhã ăn đất.
Ở đầu livestream, chắc chắn Bạch Ân đã cười đến ngả nghiêng.
Phó Toàn Hạc thỏa mãn đặt bánh xuống, quay vào bếp nấu canh.
Nhìn theo bóng dáng anh bận rộn trong gian bếp, đáy lòng tôi dâng lên một luồng lạnh buốt.
Anh biết rõ bệnh dạ dày của tôi nặng đến mức nào, vậy mà chỉ để làm Bạch Ân vui, anh vẫn ép tôi nuốt trọn chiếc bánh vấy đất ấy.
Giữa chúng tôi, thật sự đã chẳng còn một chút yêu thương nào nữa.
Tôi còn chưa kịp uống bát canh Phó Toàn Hạc nấu, thì cơn đau quặn dạ dày đã ập đến, phải cấp tốc đưa vào viện rửa ruột.
Trong cơn mê man, tôi loáng thoáng nghe thấy một giọng nói dịu dàng an ủi:
“Tiểu Hiểu, cố lên, rất nhanh thôi sẽ hết đau.”
Tôi không phân biệt nổi đó là mơ hay thực. Khi tỉnh lại, điều đầu tiên đập vào mắt là dáng anh nằm gục bên giường, ngủ thiếp đi.
Gương mặt anh phảng phất mệt mỏi, trông như đã trông chừng tôi rất lâu.
Bên tay anh, chiếc điện thoại rung mãi không dứt.
Tôi cầm lên, mở ra xem, chỉ thấy đám bạn của anh đang rôm rả trong nhóm chat:
“Phó thiếu, hôm nay cảnh Tô Hiểu ăn đất buồn cười quá! Video tôi tua đi tua lại mười lần rồi!”
“Đúng thế. Nhưng sao anh lại vội đưa cô ta vào viện vậy? Đừng bảo là động lòng thương rồi nhé?”
Ngay dưới đó là dòng trả lời của Phó Toàn Hạc:
“Đừng nói bậy, để Ân Ân thấy thì phiền lắm.”
“Tôi chỉ đang diễn cho tròn vai thôi. Lần này không dỗ cho cô ta tin tưởng, thì sau này làm sao tiếp tục lừa gạt cho cô ta chịu phối hợp?”
Thì ra… tất cả lại chỉ là một màn kịch.
Khóe môi tôi khẽ nhếch, nở nụ cười chua chát, rồi đặt điện thoại lại chỗ cũ.
Không lâu sau, Phó Toàn Hạc giật mình tỉnh dậy. Thấy tôi đã tỉnh táo, anh mới thở phào:
“Xin lỗi Tiểu Hiểu, là lỗi của anh. Anh không nên ép em ăn miếng bánh ấy.”
Tôi im lặng, chỉ bình thản nhìn thẳng vào anh.
Ánh mắt ấy khiến anh chột dạ, chẳng mấy chốc anh khoác áo đứng dậy:
“Công ty còn việc, anh phải về xử lý. Tối nay anh quay lại thăm em.”
Cánh cửa khép lại, tôi nhắm mắt, để mặc dòng lệ nóng hổi lăn dài trên gò má.
Phó Toàn Hạc… còn sáu ngày nữa thôi.