3.
Tôi vốn chẳng muốn bước ra ngoài đối diện với ánh nhìn chế giễu của thiên hạ, nhưng hai ngày sau là thọ yến của bà nội Phó Toàn Hạc, tôi lại chẳng thể vắng mặt.
Bữa tiệc được tổ chức ở từ đường nhà họ Phó.
Vừa cùng Phó Toàn Hạc đặt chân đến nơi, tôi đã thấy Bạch Ân khoác tay bà cụ, ríu rít trò chuyện thân mật, chọc cười khiến bà cười ha hả, cả người toát ra vẻ thân tình như người một nhà.
Tôi nhìn họ, rồi nghiêng đầu nhìn sang Phó Toàn Hạc, bắt gặp ánh mắt anh chan chứa ôn nhu, hiển nhiên bị cảnh tượng “ấm áp” này làm lay động.
Nhận thấy ánh nhìn của tôi, anh liền gượng gạo giải thích:
“Bạch Ân là khách bà nội muốn mời, anh cũng không tiện ngăn cản. Nếu em không muốn gặp cô ấy, lát nữa chúc thọ xong anh đưa em lên lầu nghỉ.”
Tôi chẳng buồn đáp. Anh đã kéo tôi đi lên trước, nói lời chúc thọ, rồi bảo gia nhân mang lễ vật ra.
“Bà nội, đây là lễ vật Tiểu Hiểu đã dành nửa năm chuẩn bị. Trong đó chứa cả tấm lòng hiếu kính của cô ấy, mong bà sẽ vui lòng nhận.”
Nghe vậy, bà cụ mới dời ánh mắt khỏi Bạch Ân, hờ hững liếc sang tôi, thản nhiên đáp:
“Coi như có lòng.”
Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của bà, tôi chỉ có thể bật cười chua chát.
Từ lần đầu tôi và Phó Toàn Hạc kết hôn, bà đã chẳng ưa gì tôi.
Sau vụ ly hôn ồn ào khiến nhà họ Phó và Bạch Ân bị đưa lên hot search, sự chán ghét ấy càng thêm sâu sắc.
Lần “tái hôn” này, chỉ vì không muốn Phó Toàn Hạc khó xử, tôi đã dồn nửa năm tâm huyết tạc một pho tượng ngọc “Thọ Tỷ Nam Sơn” làm lễ vật, mong bà vui lòng.
Không ngờ món quà mừng thọ còn chưa kịp dâng lên, tôi đã sớm biết rõ chân tướng chuyện “tái hôn”, trong lòng chỉ muốn rời khỏi ngay lập tức.
Chưa kịp hoàn hồn, bà nội Phó đã vén tấm lụa đỏ phủ trên hộp quà.
Một chiếc đồng hồ tinh xảo lập tức hiện ra trước mắt mọi người.
Sắc mặt bà nội Phó trầm xuống, giọng đè nén cơn giận:
“Đây chính là tấm lòng mà cô nói đã dành nửa năm chuẩn bị sao?”
Tim tôi thót mạnh.
Bà nội vốn cực kỳ truyền thống, trong tiệc thọ mà tặng đồng hồ, chẳng khác nào đi khiêu khích.
Nhưng pho tượng ngọc tôi tạc suốt nửa năm, sao lại biến thành đồng hồ được?
Bản năng khiến tôi lập tức nhìn về phía Phó Toàn Hạc.
Trước khi dâng quà, người động đến hộp lễ duy nhất chỉ có anh.
Thế nhưng, còn chưa kịp nghe anh giải thích, giọng điệu châm chọc của Bạch Ân đã vang lên:
“Chị Tô Hiểu, chị tặng món quà này, chẳng lẽ trong lòng bất mãn với bà nội sao?”
“Bà nội, người đừng giận, vì kẻ không đáng mà hại sức khỏe thì thiệt lắm. Người xem đi, đây là món quà con chuẩn bị cho người.”
Cô ta vỗ tay một cái, lập tức có người bưng quà lên.
Nắp hộp vừa mở ra, hiện ra chính pho tượng ngọc tôi đã dồn hết tâm huyết suốt nửa năm để hoàn thành.
Trái tim tôi chìm thẳng xuống đáy vực.
Còn gì không hiểu nữa chứ?
Rõ ràng lại là một màn trò vui mà Bạch Ân bày ra, bảo Phó Toàn Hạc tráo đổi lễ vật của tôi, đẩy tôi vào chỗ mất mặt với bà nội.
Tôi siết chặt lòng bàn tay đến bật máu, trong lồng ngực chỉ còn lại một mảnh giá lạnh.
Suốt phần còn lại của tiệc thọ, tôi không bước chân ra ngoài nữa.
Trong khi đó, Bạch Ân và Phó Toàn Hạc sóng vai đứng hai bên bà nội, mỉm cười chào hỏi, trò chuyện cùng khách khứa, dáng vẻ chẳng khác gì con dâu thật sự của nhà họ Phó.
Khóe môi tôi mím chặt, chỉ còn lại nỗi chua xót đắng nghét dâng lên tận cổ.
Chiếc vòng tay gia truyền của nhà họ Phó lấp lánh trên cổ tay Bạch Ân, chứng minh rõ ràng cô ta mới là “dâu nhà họ Phó”.
Khó khăn lắm tôi mới cắn răng chịu đựng đến khi tiệc thọ kết thúc, vừa định cùng Phó Toàn Hạc rời đi thì bà nội lại phân phó quản gia giữ tôi lại.
Quản gia nâng trong tay một cây roi đầy móc sắt, lạnh giọng truyền lời:
“Cô Tô, chuyện tặng đồng hồ hôm nay, lão phu nhân có thể bỏ qua. Nhưng cô là dâu nhà họ Phó, không thể không có quy củ. Phải dùng gia pháp để cô nhớ kỹ mới được.”
Nhìn roi da tua tủa móc sắt, Phó Toàn Hạc khẽ nhíu mày. Anh mấp máy môi, song cuối cùng chỉ buông một câu thản nhiên:
“Chỉ vài roi thôi, Tiểu Hiểu, em chịu một chút. Đừng chọc bà nội tức giận nữa.”
Trong lòng tôi sớm đã chẳng còn mong đợi gì nơi anh. Nghe vậy, tôi chỉ khẽ gật đầu, giọng khàn đục:
“Được.”
Rất nhanh, tôi bị dẫn vào từ đường.
Tiếng roi rít lên xé gió, nện thẳng xuống thân thể tôi. Mỗi một cú quất, da thịt liền toạc ra, những chiếc móc sắt khi rút về lại lôi theo máu thịt.
Chín roi chấm dứt, toàn thân tôi đã đẫm máu, chẳng khác nào một người máu me be bét.
Trước khi ngất lịm, tôi còn gắng gượng tính toán.
Chỉ còn hai ngày.
Hai ngày cuối cùng.
4.
Khi lần nữa tỉnh lại, tôi phát hiện mình đang nằm trong căn phòng quen thuộc.
Phó Toàn Hạc ngồi bên cạnh, động tác dịu dàng bôi thuốc, ánh mắt vô thức mang theo chút thương xót chính anh cũng chẳng nhận ra.
Anh không phát hiện tôi đã tỉnh, sau khi băng bó xong thì đứng dậy ra ngoài.
Cánh cửa khép hờ, qua khe cửa tôi nghe thấy tiếng anh đang gọi điện cho Bạch Ân.
“Toàn Hạc, em lại nghĩ ra trò mới rồi. Dạo này nhiều người thích chơi sinh tồn ngoài hoang dã, em vừa chọn được một ngọn núi hoang, hai ngày nữa anh lừa Tô Hiểu đến đó rồi bỏ cô ta lại, thế nào?”
“Chỉ cần tưởng tượng cảnh cô ta tìm không thấy anh, cũng không dám rời đi, đói thì phải gặm vỏ cây, khát thì phải uống nước tiểu chính mình… em thấy thật thú vị.”