Tôi đuổi theo Thẩm Lẫm, giải thích đến cả ngàn lần (không phóng đại đâu nhé, thật sự là cả ngàn câu, tôi thề với ba anh ấy đấy),
Tôi còn lấy cả giấy kiểm tra dị ứng da ra chứng minh. Nhưng anh vẫn không tin.
Anh lục soát biệt thự bảy tầng 8 lần, xem camera trong nhà 3 lần, rồi lại kiểm tra camera hành trình của 6 chiếc xe sang đậu ngoài vườn 10 lần,
Anh xác nhận đi xác nhận lại là không có người đàn ông nào lẻn vào nhà, không có “tiểu tam” nào quanh khu vực, thì mới chịu dừng lại.
Đó chính là Thẩm Lẫm.
Anh ta luôn tin rằng, trên đời này, ở bất cứ góc nào cũng có đàn ông đang yêu thầm tôi, dụ dỗ tôi, quyến rũ tôi, tìm cách chen chân vào làm “người thứ ba” của tôi.
Anh ta tin rằng không ai có thể không yêu tôi.
Tất cả đàn ông, chỉ cần thấy tôi, đều sẽ yêu tôi đến mức không thể dứt ra nổi.
Nên anh ta phải giấu tôi thật kỹ.
…
Cha nội ơi, tôi chỉ là một bà bán thuốc chuột ngoài chợ thôi mà!
Chưa kể, nhan sắc của tôi chỉ ở mức dễ nhìn, chứ có đẹp tới mức nghiêng nước nghiêng thành gì đâu.
Tôi thật sự không hiểu, làm gì có ông nào tranh nhau làm “tiểu tam” của tôi chứ?
Thật ra…
Ngoài Thẩm Lẫm ra, trên đời này không có một ai yêu tôi cả.
Tôi biết điều đó… rất rõ.
Cho nên, suốt bốn năm qua, tôi chưa từng nghĩ đến chuyện ly hôn với anh ấy.
Vì… trên đời này, sẽ không còn ai yêu tôi nhiều như anh ấy nữa.
Tất nhiên, việc anh ấy quá giàu cũng là một lý do.
Tóm lại, tôi vẫn luôn nhẫn nhịn tính cách bất an và cái “radar tiểu tam” quá mức nhạy bén của anh.
2
Những chuyện phải nhịn, còn rất nhiều.
Suốt bốn năm trời, tôi không được đi dạo phố một lần.
Mỗi khi tôi muốn mua gì, Thẩm Lẫm đều sai người đem nguyên cả cửa hàng về nhà cho tôi chọn.
Anh ấy cực kỳ, cực kỳ hào phóng với tôi.
Đồ từ hàng chục cửa hàng thời trang cao cấp— Từ mẫu thường đến giới hạn, từ phiên bản kinh điển đến mẫu mới nhất trong mùa— Tất cả đều được bày ra trước mặt tôi, cho tôi chọn thoải mái.
Lúc đầu tôi thấy… ôi trời, đã quá trời luôn!
Cảm giác siêu “có giá trị” luôn ấy chứ!