Ủa mà ‘đóng băng’ có đúng ngữ cảnh không ta?
Anh nghĩ em dùng từ đúng không?
Thẩm Lẫm, sao anh cứ mặt lạnh hoài vậy?
Mà lạ ghê, sao ai cũng bảo ‘mặt lạnh’ là ‘lạnh’?
Chứ thật sự thì mặt lạnh có lạnh như kem không?”
Nói đến đây, tôi liếm một cái nhẹ lên má trắng trẻo của Thẩm Lẫm.
Và lần đầu tiên trong đời, Thẩm Lẫm… có biểu cảm!
Anh ấy ôm mặt, ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh băng, tai đỏ bừng – rõ ràng là đang giận.
Anh gập sách lại, định đứng dậy bỏ đi.
Nhưng tôi đâu biết anh đang nổi điên, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt:
“Không đúng nha, mặt anh không lạnh tí nào hết!
Xem ra người ta nói sai rồi! Mặt lạnh chưa chắc lạnh!
Em thấy em thông minh hơn người khác á, anh nghĩ sao?
Người ta nói anh là thiên tài, vậy em cũng là thiên tài hả?
Em thấy mẹ em là thiên tài đó, mỗi sáng đều giúp em buộc tóc kiểu công chúa.
Tóc công chúa khó làm lắm á!
Mà mẹ em làm được nè, mẹ em giỏi không?
Em thấy mẹ là người giỏi nhất thế giới luôn!
Nói mới nhớ, sau này em có phải là công chúa không?
Có sống trong lâu đài không?
Đến lúc đó em sẽ mời anh tới chơi nha, chịu không?
À còn phải mời cả Tần Thời Duệ nữa, ảnh đẹp trai lắm, gần đẹp như anh luôn, anh nghĩ em nên mời ảnh không?”
Nghe đến ba chữ “bạn mới đẹp trai”, Thẩm Lẫm – người đang định rời đi – đột ngột khựng lại.
Ngón tay anh siết chặt quyển sách, bìa sách bị bấm đến nhăn nheo.
Và rồi – lần đầu tiên sau chín năm im lặng – Thẩm Lẫm mở miệng nói:
“Em nói đúng. Là sách về hàm số.
Anh không uống, cảm ơn.
‘Đóng băng’ dùng thế cũng được, là cách nói khẩu ngữ. Anh thấy em dùng đúng.
Anh không biết. Không lạnh. Không lạnh như kem.
Anh thấy em nói đúng.
Đúng.
Anh cũng thấy mẹ em rất giỏi.
Đúng. Sẽ.
Anh muốn tới lâu đài chơi.
Anh… không muốn em mời cậu ta.”
Thẩm Lẫm… nói chuyện rồi!!
Tôi sững sờ như hóa đá, đầu óc trống rỗng, ngẩng mặt nhìn anh.
Nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mái tóc đen, phủ lên một lớp ánh vàng óng, chiếu sáng đôi mắt lạnh lùng và sống mũi cao thẳng.
Xa xa vang lên tiếng chim hót.
Chúng tôi mới chín tuổi, mà trong đầu tôi lúc đó đã có cả “bình luận trực tiếp” hiện lên dày đặc:
【Hu hu hu trời đất ơi nam chính cuối cùng cũng chịu nói rồi!! Tôi không nghe nhầm chứ??】