Chỉ vỏn vẹn năm chữ, không chất vấn, không tức giận, chỉ là một cơn lạnh xuyên tim.
Tôi gõ vài chữ:
“Chiều qua đi gặp khách hàng, bàn dự án công ty, có đồng nghiệp đi cùng.”
Anh ta trả lời rất nhanh:
“Khách nào lại hẹn ở khách sạn tới tận tối?”
Sự nghi ngờ ấy, như cây kim rỉ sét đâm vào trái tim đã chẳng còn cảm giác của tôi.
Tôi không trả lời thêm.
Tôi biết, mình có nói gì thì anh ta cũng sẽ không tin.
Bởi trong thế giới của anh ta, lời mẹ và em gái luôn là thánh chỉ.
Trong nhóm chat, Trần Vũ Tình vẫn chưa dừng lại màn diễn.
“Anh à, anh đừng trách chị dâu. Có thể chị ấy chỉ nhất thời hồ đồ thôi… Haiz, thật ra em còn nhiều chuyện khủng hơn, chỉ sợ nói ra anh chịu không nổi…”
Câu nói lửng lơ ấy, như mồi lửa bén vào thùng xăng, khiến cả nhóm ầm ĩ.
So với lời vu cáo trực tiếp, kiểu “nửa nói nửa giấu” này còn ác độc hơn.
Nó mở ra cả một không gian cho người ta mặc sức tưởng tượng, vẽ nên những thứ nhơ nhuốc nhất có thể.
Cuối cùng, người vẫn giữ im lặng nãy giờ — bố chồng — cũng lên tiếng:
“Hiểu Nguyệt, con phải cho cả nhà một lời giải thích.”
Ông ta là người đứng đầu cái nhà này.
Một câu của ông—chính là bản án cuối cùng.
Tôi nhìn những dòng chữ nhấp nháy trên màn hình điện thoại, môi mím chặt thành một đường thẳng lạnh lẽo đến tê dại.
Muốn tôi cho một lời giải thích ư?
Được thôi.
Tôi sẽ cho các người một lời giải thích.
Một lời giải thích mà cả nhà họ Trần sẽ phải khắc cốt ghi tâm đến suốt đời.
Tôi tắt màn hình điện thoại, quăng nó qua một bên.
Ngoài trời, ánh hoàng hôn đang tắt dần, màn đêm dần phủ xuống—lặng lẽ, nặng nề, và đáng sợ.
Một cuộc săn đuổi đã âm thầm khởi động từ rất lâu.
Từng cái bẫy, từng bước đi, tôi đã lên kế hoạch tỉ mỉ.
Chỉ chờ ngày hôm nay—giây phút này.
Và tôi—không phải con mồi ngơ ngác chờ bị làm thịt.
Tôi là kẻ đi săn.
Là người đã giăng sẵn thiên la địa võng.
Là bàn tay đưa ra phán quyết cuối cùng.
3.
Ổ khóa vang lên tiếng xoay chìa, tiếp theo đó là giọng mắng chửi chói tai xé toạc không gian:
“Lâm Hiểu Nguyệt! Cái đồ đàn bà đĩ thõa không biết xấu hổ! Cút ra đây cho tao!”
Cánh cửa bị đẩy tung ra một cách thô bạo.
Bố mẹ chồng cùng cô em chồng nhào vào như ba bóng ma ác thần chực xé xác người.
Bà Vương Quế Hoa dẫn đầu xông thẳng vào phòng khách, vừa nhìn thấy chiếc ly thuỷ tinh trên bàn liền túm lấy, đập thẳng xuống nền.
“Cho mày dụ dỗ đàn ông này! Cho mày làm nhục danh tiếng nhà họ Trần này!”
Một tiếng choang giòn tan vang lên.
Mảnh thủy tinh vỡ văng tung tóe khắp nơi, giống hệt như cái gọi là thể diện của nhà họ Trần—đã nát vụn từ lâu.
Bà ta như con thú hoang phát điên, điên cuồng đập phá mọi thứ trong tầm tay.
Tôi đứng trước cửa phòng ngủ, ôm chặt Tiên Tiên đang bị dọa đến khóc nấc, lặng lẽ quan sát cảnh tượng hỗn loạn kia với đôi mắt lạnh băng.
Còn Trần Vũ Tình? Vẫn giữ nguyên vai diễn “hiền lành tử tế”.
Cô ta bước lên, vờ kéo tay mẹ chồng, giọng nũng nịu:
“Mẹ đừng tức quá, tức lên hại sức khỏe lại không đáng. Dù gì chị dâu cũng là người trong nhà, chắc cũng chỉ là lỡ dại một lần thôi... tha cho chị ấy đi mà.”
Vừa nói, cô ta vừa liếc tôi một cái—ánh mắt khiêu khích xen lẫn đắc ý, như đang khoe: Chị thấy chưa? Chị đấu không lại tôi đâu.
Đổ dầu vào lửa — đó là sở trường của cô ta.
Còn Trần Chí Quân thì sao?
Đứng cuối cùng, dựa vào tường, khoanh tay lạnh lùng nhìn cả vở kịch đang diễn ra trước mắt, như thể mình chỉ là người qua đường không liên quan.
Cuối cùng, cơn giận dữ của mẹ chồng cũng chuyển hướng sang tôi.
Bà ta lao đến, chỉ tay vào mặt tôi, giọng rít lên như sấm dội:
“Mày còn đứng đực ra đó làm gì? Mau quỳ xuống xin lỗi!”
Tôi siết chặt đứa con bé bỏng đang nức nở trong lòng, lùi một bước, giọng điềm tĩnh đến rợn người:
“Tôi không sai. Tại sao phải quỳ?”
“Còn dám cãi?” — mẹ chồng tôi gào lên, cả người run bần bật vì tức giận, giơ tay toan tát tôi.
Cuối cùng, bố chồng cũng lên tiếng. Giọng ông khàn khàn, pha lẫn mệt mỏi và uy quyền:
“Đủ rồi! Muốn bôi tro trát trấu thêm nữa hay sao?”
Ông mở cặp tài liệu, rút ra vài tờ giấy, ném lên bàn trà.
“Lâm Hiểu Nguyệt, ký đi.”
Tôi không cần nhìn kỹ cũng đoán được là gì—đơn ly hôn.
Trần Chí Quân bước tới, cầm bút đưa cho tôi, gương mặt dửng dưng như thể đang phát lệnh hành quyết.