13.
Phụ mẫu ta đều bệnh mất từ sớm trong Tể tướng phủ, trên đời này, chẳng còn nơi nào để gọi là nhà.
Ban đầu ta tính ở lại chốn đế đô, tìm chút sinh kế mà sống.
Song vừa nghĩ tới khuôn mặt Lục Bách Hoàn và tiểu thư, cả người bỗng rùng mình, lập tức từ trên giường bật dậy, vội vã lên thuyền xuôi về phương Nam trong đêm tối.
Trên thuyền rảnh rỗi, ta mở tay nải, đếm lại chút tài sản mang theo.
Lông mày chợt chau lại.
Những tờ ngân phiếu mệnh giá mấy vạn lượng kia, là từ đâu mà có?
Sao còn có cả khế ước nhà đất ở Dương Châu?
Ta cố nhớ lại.
Chỉ có sơn y đại ca từng động đến tay nải khi tiễn ta.
Nhưng... huynh ấy lấy đâu ra ngần ấy bạc?
Bỗng nhiên, thân thuyền nghiêng mạnh.
Ta suýt bị hất xuống nước.
Lảo đảo bò dậy, trước mắt liền xuất hiện một loạt bàn chân.
Ngay sau đó, ta bị trói lại, áp giải lên bờ, nhét lên xe ngựa.
Lần nữa nhìn thấy khuôn mặt đắc ý ấy của tiểu thư.
Ta không kìm được mà cười khổ.
Quả thực Hoa Tuệ nói đúng.
Dù sao cũng từng hầu hạ nàng bao năm, sao phải ép người đến bước tận cùng như thế?
Mấy ngày không gặp, thân thể tiểu thư dường như lại gầy đi.
Chỉ tiếc, dáng vẻ yếu ớt mảnh mai ấy, e rằng chẳng đủ để giữ lấy phú quý trong Hầu phủ.
Ta ăn mấy cái tát như trời giáng, đều là do các mụ vú lực lưỡng hạ tay, mỗi cái đều tàn độc.
Choáng váng đầu óc, ta nghe thấy tiếng tiểu thư oán độc:
“Ta chỉ mượn cái thân ngươi dùng một chút, mà ngươi dám bỏ trốn tìm đường khác, thứ nô tài vong ân phụ nghĩa, ngươi chẳng phải từng hứa sẽ làm một trung tỳ suốt đời sao?”
Trung tỳ ư?
E rằng ta chưa từng là một người như thế.
Ta chỉ biết tận sức làm tròn bổn phận, chỉ mong đổi lại chút cơ hội sống đàng hoàng.
Ta là nô tỳ của nàng, nhưng đồng thời… ta cũng là một con người nhỏ bé.
Ta biết nói gì cũng vô ích, bèn im lặng chịu đòn, chỉ mong nàng sớm trút giận, sớm để ta đi.
Hiển nhiên, ta đã đánh giá quá cao lương tâm của nàng.
Ngày thứ nhất, ta bị đánh.
Ngày thứ hai, nàng nghĩ ra trò mới, dùng trâm tre nhọn đâm vào đầu ngón tay ta.
Ngày thứ ba, ta bị giam vào thủy lao trong Tể tướng phủ—nơi chuyên dùng để trừng phạt nô tài phạm lỗi.
Trong đó, ta tìm thấy thi thể của phụ mẫu mình.
Khoảnh khắc ấy, ta chỉ muốn chết cho xong.
Ta ngụp đầu xuống dòng nước hôi thối, cố gắng tự kết liễu.
Tiểu tư canh gác thấy vậy vội vàng kéo ta lên:
“Khai Vân tỷ tỷ, không thể chết được, tỷ mau tỉnh lại đi!”
Ta ho sặc sụa, vừa rũ rượi hỏi:
“Ngươi… nhận ra ta sao?”
Tiểu tư đáp:
“Tỷ tỷ quên rồi sao? Tiểu nhân từng được tỷ cứu mạng.”
“Mấy năm trước, tiểu thư mất chiếc vòng vàng, quản sự không tra được thủ phạm liền muốn đổ tội cho ta. Là tỷ nhìn ra oan tình, vừa ổn định tiểu thư, vừa tìm ra kẻ trộm thật, ta mới thoát nạn què chân cả đời.”
Nói rồi, hắn nghẹn ngào:
“Một người tâm địa thiện lương như tỷ, sao tiểu thư lại nhẫn tâm hành hạ đến thế?”
Ta gắng gượng nở một nụ cười bi thảm:
“Vì ta không phải một trung tỳ.”
Tiểu tư sững người.
Ta hỏi hắn:
“Bên Hầu phủ hiện thế nào rồi? Nghe nói đại thiếu gia sắp thành thân với quận chúa?”
Tiểu tư gãi đầu:
“Ban đầu thì tưởng sắp thành rồi… Nhưng sức khỏe của đại thiếu gia lại trở nặng, nghe đâu thân thể như tro tàn, cưới e rằng cũng không kịp bước vào tân phòng đã mất.”
“Lão tổ Hầu phủ sợ hãi vô cùng, chẳng còn tâm trí đâu lo chuyện hôn sự, còn nói là quận chúa khắc đại thiếu gia. Phu phụ Nhiếp Chính Vương sao nỡ để nữ nhi mình thật sự thủ tiết cả đời, thế là việc cưới xin liền thôi.”
Ta ho khan mấy tiếng:
“Sao lại thế? Đến quận chúa cũng đồng ý hủy hôn sao?”
Tiểu tư thở dài:
“Quận chúa vốn là kim chi ngọc diệp lớn lên trong nhung lụa, nào từng đối mặt sinh tử? Nghe nói hôm Lục Đàm phát bệnh giống như người chết, quận chúa lập tức bị dọa ngất xỉu, đêm ấy liền rời Hầu phủ.”
Nói đoạn, hắn như chợt nhớ ra điều gì, trách nhẹ:
“Ôi chao, tổ tông của ta ơi, tỷ thôi lo chuyện người ta đi, nghĩ cho mình một đường sống có được không? Xem như lại làm một việc thiện, đừng để tiểu nhân tận mắt nhìn thấy ân nhân của mình chết nơi đây…”
Ta bình tĩnh lại, nhờ tiểu tư trước hết giúp ta vớt thi thể phụ mẫu lên an táng.
Sau khi mọi sự an ổn, hắn quay lại tìm ta, lo lắng hỏi:
“Giờ tỷ tính sao?”
Ta nói:
“Làm phiền ngươi giúp ta tìm một vật.”
Chiếc hộp gỗ sơn y từng đưa, vốn là vật chuẩn bị cho Lục Đàm khi hữu sự.
Không ngờ khi nhét ngân phiếu vào tay nải, huynh ấy cũng bỏ cả hộp vào.
Ban đầu ta nghĩ đó là chút lưu niệm cuối cùng.
Giờ mới hiểu, huynh ấy sớm biết sẽ có ngày hôm nay.
Chỉ là, chiếc hộp ấy bị ta giấu trong y phục, mà y phục thì không biết đã bị vứt vào xó xỉnh nào rồi.
Tể tướng phủ rộng lớn, muốn tìm một chiếc hộp nhỏ, há lại dễ dàng?
Ta cố gắng nói rõ ràng:
“Sống chết đã định, tám phần là ta không thoát được… Nếu cứu không kịp, cũng đừng tự trách. Ngươi đã giúp ta lo liệu hậu sự cho phụ mẫu, ơn sâu ấy, kiếp sau ta nguyện làm trâu ngựa báo đáp…”
14.
Tiểu thư lại đến thủy lao, đã là buổi chiều ngày thứ năm.
Nàng thản nhiên mân mê móng tay, cười nhạt:
“Ngươi vậy mà còn chưa chết? Xem ra ông trời cũng muốn phạt ngươi, để ngươi thêm vài phần khổ sở.”
Ta nằm đó, hơi thở mong manh như tơ, chỉ lặng lẽ nghe.
Khắp người như bị lột da, đau đến chẳng còn sức để ngẩng đầu nhìn nàng.
Thấy ta cứ cúi gằm mặt, nàng cười lạnh:
“Muốn cầu xin ta tha cho ngươi sao? Đừng mơ.”
Ta không nhịn được bật cười.
Nàng tưởng ta đang làm ra vẻ đáng thương.
Kỳ thực, ta đang âm thầm nguyền rủa nàng chết không toàn thây.
Nếu kết cục của một “trung tỳ” là thế này—
Vậy thì chi bằng làm một kẻ gian thần hiểm ác, chí ít cũng không chết một cách oan uổng.
Mơ hồ giữa cơn mê, ta cảm thấy cổ mình bị xiết bằng một sợi dây.
Ta thở phào một tiếng.
Rốt cuộc… nàng cũng chịu cho ta một cái kết.
Dây thừng siết dần, càng lúc càng chặt, đến nỗi ta không thể hít thở.
Nhưng rồi, sợi dây ấy lại buông lơi.
Ta bàng hoàng mở to mắt.
Lẽ nào nàng lại nghĩ ra thủ đoạn nào độc địa hơn nữa?
Tiếng người náo loạn vang lên không dứt, lờ mờ có ai đó đang gọi tên ta, có người lội xuống nước, ôm lấy thân thể ta kéo lên.
Trời đất bỗng chốc sáng lòa, nhưng ta thực sự không còn mở mắt nổi nữa.
Chỉ cảm thấy thân thể được vùi vào một lồng ngực lạnh buốt.
Người kia quỳ rạp trên đất, ôm chặt lấy ta như muốn hòa tan ta vào trong ngực.
“Xin lỗi… là ta sai rồi… xin lỗi…”
Hắn lặp lại mãi mấy lời ấy, giọng khàn khàn đau đớn, mang theo tiếng nghẹn ngào như vỡ nát.
Chóp mũi ta cay xè.
Ta bật khóc nức nở:
“Lục Đàm… ta nhớ người… nhớ đến sắp không chịu nổi nữa rồi…”
Người bên dưới khẽ cứng người trong một thoáng.
Hắn nâng mặt ta lên, thấp giọng nói:
“Ta cũng nhớ nàng… nhớ đến tưởng như… đã chết đi một lần rồi.”
15.
Lục Đàm đưa ta trở về Bích Hồ cư.
Sơn y vì ta mà điều riêng một phương thuốc ngâm, chữa trị thương tích khắp mình.
Lục Đàm tự tay lau rửa cho ta.
Mỗi lần phát hiện thêm một vết thương, nơi đuôi mắt hắn lại đỏ thêm một phần.
Trong cơn mê mông lung, chỉ cảm thấy có người nhẹ nhàng đỡ lấy thân thể, để ta bồng bềnh trôi giữa làn nước dịu ấm.
Ký ức cuối cùng là một chiếc giường mềm mại ôm lấy thân thể ta.
Còn ta thì… ôm chặt lấy nó.
...
Ta hôn mê rất lâu, rất lâu.
Tỉnh lại, thấy sơn y đang bôi thuốc lên mười đầu ngón tay ta.
Ta vội hỏi:
“Lục Đàm đâu rồi?”
Sơn y chẳng buồn ngẩng đầu, nhàn nhạt nói:
“Canh chừng ngươi suốt mấy đêm liền, ta không đành lòng nhìn hắn gục xuống nữa, liền bỏ thêm ít dược vào nước, cho hắn ngủ một giấc.”