7.
Hầm ngầm bí mật khó ai phát hiện
Sau nạn đói, cả trấn Giang Lăng chỉ có một mình Thiền Quyên sống sót, nhờ được vương gia cứu giúp. Còn lại, tất cả đều mất mạng.
Không phải vì chết đói, mà vì ngay sau nạn đói là đại hồng thủy. Lũ lớn trong một đêm nhấn chìm cả trấn Giang Lăng, mọi người trong cơn ngủ say đều bị cuốn trôi, vùi thây trong dòng nước dữ.
Làng ta có tổng cộng bốn mươi người. Ta đã dặn thợ xây hầm ngầm phải đủ lớn để chứa được một trăm người.
Thế thời loạn lạc, không ai có thể sống yên thân một mình. Đến bước đường cùng, ngay cả người lương thiện nhất cũng có thể bị cuộc sống đẩy vào cảnh làm điều bất nhân. Thay vì thế, chi bằng cùng đồng lòng, có lẽ sẽ tìm được con đường sống.
Sau khi hầm ngầm hoàn thành, mùa thu hoạch cũng vừa khép lại. Đêm nào ta cũng bí mật chuyển rau củ phơi khô và lúa mì xay thành bột lên núi.
Gia đình con thứ không hiểu ta đang làm gì, nhưng nhờ uy quyền của nguyên chủ để lại, họ không dám hỏi.
Qua đông, trong trấn bắt đầu xuất hiện nhiều thương nhân mua lúa gạo.
Khi con thứ kể với ta điều này, tay ta đang cầm đũa liền khựng lại – cuối cùng, chuyện đó cũng tới rồi.
Do thông tin cách trở và thời tiết mỗi nơi khác nhau, mức độ lan rộng của nạn đói cũng không giống nhau. Trấn Giang Lăng dựa vào nguồn nước, nên là nơi cuối cùng hứng chịu tai họa. Nhưng ngoài Giang Lăng, nhiều nơi đã đói kém đến mức người ta phải đổi con ăn thịt.
Dân làng nhìn thấy những người mua gạo trả giá cao, ai nấy đều động lòng. Khi thấy có người đổi được nhiều bạc, họ lập tức hành động.
Những người thu mua gạo nói rằng họ mua để tổ chức phát cháo mừng thọ cha mẹ, vì thiếu gạo nên phải trả giá cao, khi đủ thì sẽ ngừng mua.
Nhà họ Trương vốn là tiểu địa chủ có tiếng trong vùng, nên chúng đã nhắm tới từ trước khi đến Giang Lăng.
May thay, ta đã sắp xếp trước. Ta tìm người đóng giả thương nhân giàu có, đến nhà làm bộ giao dịch gạo, ngay trước mặt dân làng, chuyển toàn bộ số gạo trong nhà đi.
Những thứ này quá nặng, nếu vận chuyển lên núi vào ban đêm không chỉ nguy hiểm mà còn dễ bị phát hiện vì tiếng động lớn.
Thế nên, dân làng chỉ biết rằng số gạo trong nhà ta đã được bán sạch, nhưng không ai ngờ rằng toàn bộ số gạo ấy đã được chuyển lên núi theo đường vòng.
Những kẻ nhắm đến nhà họ Trương không làm gì được, vì giữa các nhóm thương nhân cũng có sự kình địch, không hề hòa thuận. Nhờ đó, ta tránh được một kiếp nạn.
Chỉ đến khi dân tị nạn ùn ùn kéo tới trấn, mọi người mới nhận ra mình đã bị lừa.
Trưởng làng là người từng trải, từng chứng kiến những cảnh tượng tương tự trong quá khứ. Ông liền tập hợp trai tráng trong làng, chặt cây, vận chuyển đá xây tường, phong tỏa mọi con đường dẫn vào làng.
Trong lúc nguy nan, ai nấy đều phải tự lo cho chính mình.
Nhiều năm trước, khi nạn đói xảy ra, trưởng làng từng tốt bụng cứu giúp dân tị nạn. Nhưng kết quả lại là, có kẻ no bụng rồi lại giở trò đồi bại với phụ nữ trong làng.
Nạn đói lần này còn nghiêm trọng hơn nhiều so với lần trước, trưởng làng không muốn tái diễn bi kịch cũ.
Nạn đói kéo dài suốt hai năm, mọi nhà trong làng đều cạn sạch lương thực, ngay cả nhà ta cũng rơi vào cảnh đói khát, mặt ai nấy vàng vọt, hốc hác.