05
Nhưng nhà Trần Lâm đâu chỉ nhắm khoản 4.000. Họ muốn nhà tôi trả toàn bộ phí bảo mẫu, rồi tiếp tục gợi ý giúp họ thanh toán nợ nhà, nợ xe trước hôn nhân.
Ba tháng sau, Trần Lâm lĩnh lương xong liền than nghèo kể khổ: từ tiền mừng cưới họ hàng, bảo dưỡng xe, quà cho khách… rồi kết luận:
“Vợ à, tháng này anh cạn sạch tiền rồi.”
Tôi không tiếp lời mà cũng than y như vậy. Chờ mãi, anh ta chìa “giải pháp”:
“Hay em bán căn hộ đó? Bán xong mỗi tháng đỡ 2.000, mình mới thở nổi.”
Tôi cười khẩy: “Không chỉ 2.000, bán xong anh còn cầm ngay đôi chục vạn tiền nhàn rỗi ấy!”
Anh ta vội vã: “Anh không tham của em, chỉ là mình nuôi nổi hai căn hộ đâu.”
Tôi đáp gọn: “Thế bán căn anh đứng tên, chúng ta chuyển về căn em.”
Anh ta gắt: “Vậy người ngoài bảo anh ở rể à?”
Tôi lạnh lùng: “Nếu anh sợ bị gọi ở rể thì cho thuê cả hai căn, chúng ta dọn về nhà bố mẹ anh, mẹ anh chăm cháu miễn phí – đúng ý nhà anh luôn.”
Trần Lâm im bặt. Nhưng tôi biết họ vẫn chưa thôi nhòm ngó căn hộ của tôi.
06
Mới hơn nửa tháng sau, đến sinh nhật mẹ chồng, cả nhà họ thúc giục đám họ hàng sang nhà tôi “kể khổ” giùm.
Tiệc sinh nhật tổ chức tại nhà bà, họ hàng liền trách móc tôi và Trần Lâm: ngày trọng đại như vậy mà không dẫn mẹ đi ăn nhà hàng, còn bắt bà tự nấu tiếp cả bàn khách.
Họ lại than thở: cha mẹ Trần Lâm già rồi vẫn phải ở căn hộ 6 tầng không thang máy, leo lên leo xuống vất vả; vì lo cho chúng tôi kết hôn mà gánh khoản nợ hơn hai mươi vạn.
Họ bảo vợ chồng tôi phải có hiếu, cùng chung tay trả nợ cho cha mẹ.
Thấy sắc mặt tôi không vui, Trần Lâm vẫn gật gù hùa theo:
“Đúng ạ, tất cả khoản nợ đó là bố mẹ vay vì hôn lễ của bọn cháu. Đợi tay chân vợ chồng cháu dư dả, nhất định sẽ trả hết.”
Nói xong anh ta còn quay sang hỏi tôi: “Phải không, vợ?”
Nếu anh ta không lôi tôi vào, tôi cũng chẳng buồn phản pháo. Nhưng đã muốn kéo tôi xuống nước thì tôi phải đáp:
“Dựa vào đâu mà tôi phải cùng trả? Nhà, xe cái nào đứng tên tôi?”
Chưa kịp để Trần Lâm lên tiếng, họ hàng đã giáo huấn:
“Dù không đứng tên cô, nhưng hai người cùng ở, cùng đi. Giới trẻ bây giờ bị mạng xã hội đầu độc, suốt ngày đòi tách bạch ‘của nhà chồng không liên quan mình’. Sống tính toán lạnh lùng thế thì cưới làm gì?”
Tôi nhếch mép:
“Đúng đúng, mong con bác ế cả đời để khỏi có nàng dâu ‘vô ơn’ làm khổ!”
Họ hàng: “…”
Trên đường về, Trần Lâm trách tôi:
“Chỉ mấy câu thôi mà em làm quá, đắc tội họ hàng.”
Tôi cười khẩy:
“Nợ nần nhà anh liên quan gì đến tôi? Vừa sợ bị gọi ‘ở rể’, vừa muốn nhà ngoại trả nợ nhà anh – mặt mũi anh to thật đấy!”
Trần Lâm vẫn cố lý sự:
“Đã là vợ chồng thì phải giúp nhau.”
“Tôi thấy anh chỉ muốn kiếm vợ đẻ con rồi trả nợ hộ anh thôi.”
Vừa cãi, tôi vừa hỏi luật sư xem khi ly hôn tôi có phải gánh nợ trước hôn nhân không.
Trong lúc tôi bận tìm luật sư, Trần Lâm cùng bố mẹ nghĩ kế dồn tôi vào bước đường cùng: moi hết tiền tiết kiệm, ép tôi bán nhà hoặc buộc bố mẹ tôi trả thay.
Tin nhắn mẹ chồng gửi Trần Lâm còn ghi rõ: ‘Nhà cho thuê không đủ trả lãi, bán đi lấy tiền trả nợ chúng ta. Nếu không chịu bán, bắt bố mẹ vợ thay con gái trả.’
Quá khốn nạn!
07
Hôm nay, vừa in xong đơn ly hôn và thỏa thuận tài sản, Trần Lâm cũng học thuộc “kịch bản” thuyết phục tôi bán nhà.