1
Tôi gọi lại lần nữa, không liên lạc được.
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong phòng tiệc thật lâu.
Lâu đến nỗi những âm thanh giễu cợt bên tai dần dần tan đi, chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi xoa xoa thái dương, tiêu hóa hết một đoạn cốt truyện dài vừa mạnh mẽ xâm nhập vào đầu.
Hóa ra, không chỉ có tiệc đính hôn hôm nay.
Ngay cả ngày kết hôn, Lâm Nhược Thanh cũng mặc váy cưới tới trực tiếp c.ư.ớp Thẩm Hằng đi.
Còn tôi thì một mình hoàn thành hôn lễ, trở thanh vợ trên danh nghĩa của anh ta, cũng trở thành trò cười cho cả cái thành phố này.
Sau khi anh ta bỏ đi cùng Lâm Nhược Thanh, tôi một mình giúp anh ta quản lý công ty, chờ anh ta quay đầu lại, cùng nhau gương vỡ lại lành.
Đột nhiên di động đổ chuông, tiếng chuông trong đêm tối tĩnh lặng càng thêm rõ ràng.
Là Lâm Nhược Thanh gọi tới.
Tôi ấn nghe, đầu dây bên kia truyền đến tiếng Thẩm Hằng.
“Thanh Thanh, em biết mà, anh không thích Khương Lê, anh với cô ta cùng lắm chỉ là chơi bời chút thôi.”
“Là do cô ta cứ dính lấy anh…”
Anh ta còn chưa nói hết câu đã bị bác sĩ gọi ra ngoài.
“Dù cô chân chó ở bên anh ấy 5 năm, anh ấy vẫn sẽ không chọn cô.” Giọng Lâm Nhược Thanh yếu ớt nhưng vẫn xen lẫn ý cười.
“Nghe thấy rồi”, tôi ngửa đầu, chớp chớp đôi mắt khô khốc, phát hiện một giọt nước mắt cũng không rơi xuống được, “tôi đang rất thất vọng đây.”
“Cô suýt nữa đã thành bà Thẩm rồi.” Cô ta thở dài: “Khương Lê à, cô sẽ không thật sự cho rằng khi tôi không ở đây, cô có thể chen chân vào đấy chứ?”
Tôi cười lạnh: “Cô nghĩ nhiều rồi, tôi thất vọng vì cô thế mà lại được cứu sống.”
“Cô…”
“Phiền cô nhắn với Thẩm Hằng giúp, tôi không nợ anh ta gì nữa.”
Tôi cúp máy, tháo nhẫn kim cương trên tay xuống.
Viên kim cương trên chiếc nhẫn kích cỡ thật lớn, màu sắc tinh khiết.
Trong ánh đèn mờ mịt phản chiếu ra ánh sáng chói mắt.
Đây là Thẩm Hằng mua cho tôi trong một phiên đấu giá.
Nhưng đây không phải nhãn hiệu kim cương tôi thích, mà là Lâm Nhược Thanh thích.
Tôi luôn cảm thấy chiếc nhẫn này không thuộc về mình.
Khi Thẩm Hằng uống say sẽ gọi tên Lâm Nhược Thanh.
Khi mua chiếc nhẫn này, chắc hẳn anh cũng nghĩ đến cô ta nhỉ?
Thẩm Hằng thậm chí đã quên lúc trước khi Thẩm gia phá sản, Lâm Nhược Thanh đã bỏ rơi anh ta chạy ra nước ngoài.
Là tôi đã ở bên anh ta, tăng ca đến tận khuya, giúp anh ta tiếp rượu nhà đầu tư, uống đến mức xuất huyết dạ dày.
Nhưng đổi lại chỉ là những lần liên tiếp anh ta vứt bỏ tôi.
Tại sao tôi vẫn chịu đựng tất cả những điều đó?
Ngay khi gặp Thẩm Hằng, tôi đã không kiềm chế được mà yêu anh ta, cả người như bị cốt truyện điều khiển, không còn chút lòng tự trọng nào, như bị tẩu hỏa nhập ma vậy.
Tôi rùng mình, tháo nhẫn xuống, gửi trả lại cho Thẩm Hằng.
Còn may, hiện tại thức tỉnh còn kịp.
2.
Sau một năm độc thân, chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại đi xem mắt.
Tôi đánh giá người đàn ông trước mặt, hỏi: “Sao anh lại đi xem mắt?”
Anh ấy nhướng mày: “Tôi cũng có tuổi rồi.”
Tôi bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm, giảm bớt cảm giác xấu hổ.
“Vậy anh đang làm công việc gì?”
“Tôi còn đang đi phỏng vấn.” Giọng anh ấy khá thản nhiên, trầm ấm dễ nghe.
Lớn tuổi, thất nghiệp, cũng không có tiền.
Cũng đúng, nếu người ta có đủ ba chữ cao phú soái thì đã chẳng cần đi xem mắt.
Anh ấy nhẹ giọng hỏi: “Cô đối với nửa kia có yêu cầu gì?”
Tôi nghĩ nghĩ: “Cảm xúc ổn định, trước sau như một.”
Người đàn ông nhướng mày: “Không có yêu cầu gì khác sao?”
Tôi rũ mắt, tầm mắt dừng trên chiếc nhẫn bạc anh ấy đeo ở ngón út.
“Tôi còn muốn một chiếc nhẫn, kiểu dáng đơn giản.”
Anh ấy tháo chiếc nhẫn ra, hỏi: “Kiểu thế này à?”
Tôi gật đầu.
Anh ấy đưa chiếc nhẫn cho tôi, thản nhiên nói: “Cô đeo thử không?”
Tôi ngạc nhiên, nhận chiếc nhẫn, đeo vào ngón áp út.
Chiếc nhẫn bằng bạc, độ sáng hơi mờ.
Nhưng lại rất vừa vặn, còn vừa hơn chiếc nhẫn kim cương Thẩm Hằng tặng tôi.
Thử xong, tôi tháo chiếc nhẫn ra trả lại cho anh.