4.
Ngày hôm sau, tôi mang sổ hộ khẩu cùng Bùi Châu đi đăng ký kết hôn.
Chúng tôi kết hôn chớp nhoáng.
Nhưng tôi xin xác nhận lần nữa, tôi kết hôn với anh ấy không phải do chứng não tàn phát tác.
Vì trước khi đăng ký kết hôn tôi vẫn nhớ làm thỏa thuận phân định tài sản tiền hôn nhân.
Khi cầm bút máy chuẩn bị ký tên, Bùi Châu ngước mắt lên, nghiêm túc nhìn tôi, hỏi: “Em chắc chắn muốn ký thỏa thuận này chứ?”
Sau bao nhiêu năm vất vả, tôi cũng tích góp được chút ít, cần giữ lại để sau này dưỡng già.
Tôi dùng sức gật đầu.
Ký, đương nhiên là phải ký rồi.
Tôi về nhà với giấy đăng ký kết hôn và thỏa thuận phân chia tài sản trên tay, trong lòng không có chút cảm giác chân thật nào là mình vừa kết hôn.
Đột nhiên, tôi nhận được tin nhắn của Bùi Châu.
【Buổi tối cùng nhau ăn bữa cơm nhé.】
Chúng tôi không định làm tiệc cưới.
Đây là anh ấy định đưa tôi đi ăn một bữa bù đắp à?
Tôi tỉ mỉ trang điểm, mở cửa ra lại thấy anh ấy đứng ngoài, tay cầm hai túi đồ.
Im lặng.
Hóa ra anh ấy định nấu cơm cho tôi.
Đúng thật, ra ngoài ăn sẽ tốn kém nha.
Bùi Châu đi vào bếp, nhìn quanh một lượt, mày hơi chau lại.
“Bình thường em không nấu ăn à?”
Tôi rót cho anh ấy ly nước, đưa qua: “Bình thường em toàn ăn bên ngoài.”
Anh ấy xắn tay áo sơ mi lên, bắt đầu rửa hết một lượt chén bát nồi niêu tôi chưa từng dùng.
Những giọt nước bắn tung tóe, từ từ trượt xuống những đường cơ trên cánh tay anh.
“Bảo sao bụng dạ em không tốt.”
Giọng anh cất lên đưa tôi trở lại thực tại.
“Sao anh biết?”
Anh ấy quay đầu lại liếc mắt nhìn tôi: “Bà nội anh là thầy thuốc đông y, nhìn bên ngoài là có thể ra bệnh.”
Tôi hơi tò mò, tiếp tục hỏi: “Vậy ngoại trừ dạ dày không tốt, anh có thể nhìn ra gì nữa không?”
Anh ấy vô thức rời mắt đi, nói thầm: “Còn nhìn ra… Em thật xinh đẹp.”
“Hả?”
Tôi ngẩn người, mặt bất giác đổ lên.
Anh ấy đang tán tỉnh tôi đấy à?
……
Tôi ngồi xuống bàn ăn.
Bùi Châu xới một bát cơm nhỏ đặt vào tay tôi.
Tôi gắp một miếng đồ ăn nếm thử, hương vị thanh đạm tốt cho dạ dày.
“Vừa miệng không?”, anh hỏi.
Tôi gật gật đầu.
“Nếu em thích thì sau này anh sẽ thường xuyên nấu cho em ăn.”
Tôi ngước lên nhìn người đàn ông ngồi bên kia bàn ăn.
Ánh đèn vàng ấm áp, phản chiếu trong đôi mắt sâu của anh ấy, mang lại cảm giác dịu dàng đến khó hiểu.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, hơi thở của tôi như ngừng lại một nhịp.
Tôi đột nhiên cảm thấy, hình như mình kiếm lời rồi.
“Nhà em còn thừa phòng cho khách, anh có thể dọn đến đây ở.”
Tôi ngừng lại một chút rồi tiếp tục nói:
“Trước khi anh tìm được việc, em có thể nuôi anh.”
Động tác gắp đồ ăn cho tôi của anh dừng lại.
“Nuôi anh?”
Tôi chớp chớp mắt, ý thức được hình như mình nói hơi thẳng, có lẽ sẽ làm tổn thương lòng tự trọng của anh ấy.
Tôi thật cẩn thận giải thích: “Em chỉ không muốn anh quá áp lực.”
Bùi Châu ăn một miếng cơm, thong thả nói: “Hình như lúc nấu cơm cho hơi nhiều nước.”
Tôi tròn mắt nhìn anh.
Anh hơi nhếch môi, cười khẽ.
5.
Ăn xong bữa tối, tôi đi tham gia một bữa tiệc rượu của công ty.
Khi tôi đến nơi, mọi người đã đến đông đủ.
Thẩm Hằng ngồi ở vị trí trong cùng, nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối, ánh mắt không hiểu vô tình hay cố ý mà luôn dừng trên người tôi.
“Tiểu Khương, em đến muộn.” Một người đàn ông trung tuổi cười hì hì nhìn tôi nói giỡn: “Tự phạt ba ly nào.”
Lúc này, Thẩm Hằng đột nhiên mở miệng: “Dạ dày cô ấy không ổn, để tôi uống giúp.”
Mọi người chìm vào im lặng, sau đó những ánh mắt hóng chuyện bắt đầu tập trung vào tôi và Thẩm Hằng.
“Thẩm tổng thật đúng là biết thương hoa tiếc ngọc.”
“Thẩm tổng, sao anh lại biết dạ dày Tiểu Khương không tốt vậy?”
“Tin tức của anh này chán thật đấy, trước kia Thẩm tổng với Tiểu Khương có một thời gian bên nhau.”
“Vậy đây là… Tình cũ không rủ cũng tới à.”
Đổi lại là trước kia, chỉ cần Thẩm Hằng làm chuyện gì cho tôi, tôi cũng sẽ cảm động muốn chếc.
Nhưng mà hiện tại tôi chẳng có cảm giác gì.
Tôi lạnh lùng mở miệng: “Em với Thẩm tổng không có bất kỳ quan hệ gì, mọi người đừng đùa như vậy.”