9.
Cổ áo Bùi Châu có chút lộn xộn, khóe môi dính máu.
Vậy mà thoạt nhìn lại mang đến cảm giác badboy đẹp trai.
Tôi nhìn anh, hỏi: “Sao anh lại động chân tay vậy?”
Anh ấy hơi cúi xuống nhìn tôi, trong mắt chợt lóe lên vẻ hoảng loạn, giọng nói khàn khàn bất giác mang theo chút tủi thân.
“Nhưng mà… hắn ta tóm tay em, lời nói cũng không dễ nghe.”
Lúc này tôi mới hoàn hồn, cảm giác ngữ khí của mình hình như có chút không đúng.
Câu tôi vừa nói giống như đang trách anh ấy động tay chân với Thẩm Hằng.
“Đây rõ ràng là địa bàn của anh mà, sao anh phải đích thân ra tay…”, tôi giơ tay, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi vết máu trên khóe môi anh ấy, “anh bị thương rồi này.”
Bùi Châu bắt lấy tay tôi, đặt lên ngực anh ấy.
Lòng bàn tay tôi, cách lớp vải áo mỏng manh, dễ dàng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh nóng rực, còn có tim anh đập có chút hỗn loạn.
Người đàn ông vốn đang đứng thẳng bỗng dưng dựa vào gần người tôi.
“Em nói đúng, anh không nên động tay chân, giờ toàn thân đều đau nhức rồi.”
“Toàn thân?”, tôi chớp chớp mắt, “Nhưng mà vừa rồi anh…”
Anh cúi đầu, gác cằm lên vai tôi.
“Ừm… tay đau lắm nè.”
……
Bùi Châu đưa tôi vào phòng anh ấy.
Anh ấy cần thay quần áo và cả… thoa thuốc…
Ngoài khóe môi, mu bàn tay anh ấy cũng bị xước nhẹ.
May mà phát hiện sớm, muộn hơn chút chắc nó lành mất rồi.
Tôi nhẹ nhàng nắm ngón tay anh ấy, dùng cồn khử trùng vết thương.
Đây hình như là lần đầu tiên tôi gần anh ấy đến vậy.
Tiếng hít thở nhẹ nhàng đan xen vào nhau, không khí thật yên tĩnh.
Tôi lấy băng dán cá nhân trong hòm thuốc ra, dán lên vết thương trên mu bàn tay anh.
Anh ấy đột nhiên hỏi tôi: “Sao em lại kết hôn với anh?”
Không biết vì sao, tôi có chút không dám ngẩng đầu lên, đôi lông mi run rẩy.
“Lúc ấy em thật sự mệt mỏi, không muốn mập mờ dây dưa với Thẩm Hằng nữa…”
Nói như vậy thì giống như tôi lấy Bùi Châu ra làm người thay thế.
Tôi hít một hơi thật sâu, lấy hết dũng khí ngước lên nhìn thẳng anh ấy: “Cũng là vì khi đó gặp anh, em động lòng.”
Anh ấy nhẹ nâng cằm tôi lên, nghiêm túc nhìn chăm chú vào mắt tôi.
“Thế là đủ rồi.”
Hơi thở mát lạnh trên người anh lúc này nhiễm thêm hơi rượu, đầu ngón tay dán lên da tôi cảm giác thật ấm áp.
Tôi bị anh ấy nhìn như vậy, hô hấp bất giác dồn dập hơn.
Tôi mím môi: “Anh đừng lo, em coi trọng anh là vì anh có tiền.”
Ý cười trên môi anh rõ ràng hơn: “Có thể nhờ có tiền mà được em coi trọng, vậy cũng không tệ.”
Tôi không khỏi dao động, nhón chân, khẽ hôn lên khóe môi anh.
“Anh thay đồ đi, chuẩn bị xuống nhà.”
Ánh mắt anh ấy ngơ ngẩn, bỗng nhiên bắt lấy cổ tay tôi.
“Hôn thêm lần nữa được không?”
Tôi hơi gật gật đầu.
Anh ấy hơi cúi người, nụ hôn chưa kịp rơi xuống thì có người gõ cửa phòng.
Mặt tôi nháy mắt đỏ bừng lên: “Em ra mở cửa.”
Anh ấy dùng một tay ôm eo tôi, dần dần siết chặt hơn.
Ngoài cửa truyền đến một giọng nữ: “A Châu, em đâu rồi?”
Anh đáp: “Em đang thay đồ.”
“Không phải em nói muốn chị che chở vợ em sao? Chị hỏi qua trợ lý, đã tìm được vị trí thích hợp cho em ấy rồi.” Người ngoài cửa ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Lương một năm hai trăm vạn được không?”
Ta hít một hơi thật sâu, thì thẩm hỏi: “Ai vậy ạ?”
“Chị gái anh, chuyện kinh doanh trong nhà đều do chị ấy quản lý.”
Lát sau, chị ấy nói tiếp: “Có phải em chê ít không? Vậy ba trăm nhé? Hay năm trăm?”
Không ít, tôi có tài đức gì đâu mà có thể kiếm được nhiều tiền vậy.
Tay tôi đang nắm vạt áo anh không khỏi siết lại.
Bùi Châu cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt mang theo ý cười: “Em sốt ruột cái gì?”
Anh ấy hình như hiểu lầm……
Anh nói với ra ngoài: “Thế nào cũng được, chị thấy ổn là được.”
Chị gái anh ấy ừ một tiếng, lại gõ hai lần lên cửa.
“Em thay đồ nhanh lên, ông bà đang ở dưới nhà chờ gặp vợ em đó.”
Tôi lấy lại tinh thần, mặt bất giác nóng bừng, ngay cả nói chuyện cũng có chút lắp bắp.
“Anh… mau thay đồ đi… mọi người đang chờ chúng ta kìa…”
“Anh biết rồi”, anh ấy cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm, “Anh sẽ nhanh.”
Dứt lời, anh ấy cúi đầu, hôn tôi.
Anh hôn tôi dịu dàng và đầy kiềm chế, tôi bất giác chìm vào mê say.
Tay tôi khẽ chạm lên ngực anh, lại bỗng nhiên chạm vào làn da nóng bừng của anh.
Tôi bừng tỉnh mở mắt, phát hiện vừa hôn tôi, một tay anh vừa cởi cúc áo.
Hạ tầm mắt có thể được cơ bụng anh ấy… còn có đường nhân ngư…
Anh ấy nhận thấy tầm mắt của tôi, nhẹ nhàng nâng cằm tôi lên, hơi thở nặng nề.
“Đừng nghĩ nhiều, như vậy sẽ thay quần áo nhanh hơn.”