11.
Nhưng tôi cũng tỉnh lại rất nhanh.
Chị Bùi Tĩnh vẫn không yên tâm, gọi Bùi Châu tới đón tôi về.
Dọc đường đi, tôi mở cửa sổ để gió thổi vào, đầu óc thanh tỉnh hơn nhiều.
Tôi chợt nghĩ ra, lúc ấy bố vì để tiết kiệm tiền cho tôi học đại học, ăn cơm còn tiếc không dám gọi thêm đồ ăn. Làm sao bỏ ra được nhiều tiền như vậy mà uống đến mức say bí tỉ?
Nếu cái ch.ế.t của ông thật sự có liên quan đến Thẩm gia, ông biết được tôi đã làm nhiều việc như vậy cho Thẩm Hằng, có phải sẽ thật thất vọng về tôi không?
Giờ phút này, sự chán ghét bản thân của tôi đã lên đến đỉnh điểm.
Tôi tận tâm và bao dung với Thẩm Hằng, đều là vì đoạn ân tình này.
Nhưng mà bây giờ nhìn lại, đoạn ân tình này chẳng khác gì trò cười.
Tôi chưa bao giờ hận cốt truyện của một cuốn tiểu thuyết đến vậy.
Đi đến cửa nhà, Bùi Châu sờ trán tôi như muốn kiểm tra nhiệt độ.
“Còn khó chịu sao?” Anh hỏi.
“Khó chịu”, tôi gật đầu, đến khi ngẩng lên hình như có giọt nước mắt lăn xuống, “Mạng sống của em thật không đáng, em mệt mỏi quá.”
Anh ấy giơ tay lau nước mắt cho tôi, kéo tôi dựa vào lồng ngực.
“Em mệt thì nghỉ ngơi đi, anh không cần em nuôi nữa.” Anh ấy vỗ nhẹ lên lưng tôi, thấp giọng nỏi: “Bản thỏa thuận phân định tài sản kia anh hủy rồi, từ nay những gì của anh chính là của em.”
“Anh nghĩ gì vâth?”. Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh không sợ em mê tiền, cuỗm hết tiền của anh bỏ chạy à?”
Anh ấy nhướng mày: “Lúc đi đăng kí kết hôn với anh, em xác định là vì mê tiền của anh chứ?”
Lúc ấy, tôi vốn không biết nhà anh ấy có tiền như vậy.
Tôi ôm eo anh: “Lúc ấy, chắc chắn là em mê sắc đẹp của anh rồi.”
Anh ấy cười nhẹ: “Vậy cũng không tệ.”
“Nhưng mà, người như em không xứng được người khác đối tốt.” Tôi chầm chậm buông anh ra, kéo giãn khoảng cách với anh: “Nhân lúc bây giờ chưa có tổn thất gì, anh hối hận còn kịp đấy.”
Anh ấy cúi đầu nhìn tôi: “Không xứng gì chứ?”
Kẻ mù quáng tôi đây đã đem kẻ thù nhận thành ân nhân, cam tâm tình nguyện quỳ rạp xuống để đám bại hoại Thẩm gia dẫm đạp lên mình mà leo cao.
Bùi Châu nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẫm lệ của tôi, sau đó dang rộng vòng tay ôm lấy tôi.
“Sao lại khóc rồi?”
“Em nhớ nhà, nhớ bố.”
Nhưng mà hiện tại tôi làm gì còn nhà, cũng làm gì còn bố nữa.
Tôi khụt khịt mũi: “Anh cứ thế này… lỡ như em không muốn buông tay… thì phải làm sao…”
Đôi mắt anh tràn ngập bóng tối của màn đêm dày đặc đến mức không thể xua tan, bàn tay anh đang ôm eo tôi vô thức siết chặt.
“Khương Lê, đáng lẽ anh nên xuất hiện sớm hơn.”
“Giờ em đã có nhà rồi.”
Giây tiếp theo, anh bế bổng tôi lên.
Tôi kêu lên, theo bản năng ôm cổ anh.
Anh hơi cong mắt, nhìn tôi: “Nếu không muốn buông tay thì vĩnh viễn đừng buông.”
Trước khi anh mở cửa nhà, tôi đè tay anh lại, ngữ khí tùy hứng: “Anh phải nói là, thỉnh công chúa hồi cung.”
Sau đó tôi thấy vành tai anh dần đỏ lên, anh giả vờ bình tĩnh nói: “Thỉnh công chúa hồi cung.”
Cửa vừa mở, một chú cún con màu trắng lao ra, chạy vòng quanh chân anh.
“Sao lại có con cún ở đây thế này?”
“Không phải trước đó em đã đồng ý nuôi một con chó nhỏ trước sao?”
Tôi chợt nhớ đến mấy câu bông đùa thuận miệng nói ra khi chúng tôi đồng ý kết hôn.
Hóa ra anh ấy thực sự đặt những lời đó trong lòng.
Tôi hôn nhẹ lên môi anh: “Cám ơn anh.”
……
Màn đêm buông xuống, cún con bị nhốt ngoài cửa, tủi thân rên ư ử.
Tôi bị Bùi Châu hôn đến mức hai chân nhũn ra, ngã ngồi xuống giường.
Đến khi tôi sắp không thở nổi, anh mới buông tôi ra.
“Sao cún con cứ kêu mãi thế?”
“Nó muốn chơi với em”, đầu ngón tay có vết chai mỏng của Bùi Châu nhẹ nhàng vuốt ve vành tai tôi, giọng điệu trầm thấp đặc biệt quyến rũ trong đêm tối, “nhưng nó phải đợi một lát rồi.”
Đầu óc tôi trống rỗng, thở dốc hỏi anh: “Vì sao ạ?”
Anh cởi cà vạt, giây tiếp theo, lại tiến đến hôn tôi.
Hình như tôi biết vì sao rồi.
Không khí xung quanh trở nên nóng bỏng.
Đầu giường có một ngọn đèn ngủ, ánh sáng ấm áp hơn ánh trăng, khắc họa rõ hình bóng của anh.
Tôi bị anh hôn đến mức lý trí sụp đổ.
……
Ngày hôm sau, khi tôi mở mắt ra, Bùi Châu đang đứng ở mép giường cài cúc áo sơ mi.
Anh cúi đầu, mái tóc rối bù xõa xuống trán, che đi đôi lông mày hơi nhướng lên.
Khi anh quay lại nhìn tôi, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khe hở trên rèm cửa rơi vào đôi mắt đen của anh.
Tôi hơi nheo mắt nhìn anh: “Chúng ta đã gặp nhau ở đâu rồi à?”
Khi nói ra tôi mới thấy mình giống như đang tìm cách bắt chuyện.
Anh khẽ cười: “Em đoán xem?
Tôi ngắm nhìn chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út, tiếp tục hỏi: “Sao anh lại nói chiếc nhẫn này là thứ quý giá nhất của anh?”
Anh hơi cúi xuống hôn lên trán tôi.
“Không thể nói cho em.”
“Bạn thật bí ẩn, bạn học Bùi.”
Anh nhéo nhéo má tôi.
“Vậy bạn học Khương hãy tìm cách tìm hiểu tôi đi.”
12.