“Giờ cô mới nói sẽ xem xét lại, không thấy là quá muộn rồi sao?”
Giọng Vương Lệ Hoa có chút lúng túng:
“Lâm Nhiễm, em không thể nói vậy được… Dù sao Nhất Trung cũng là trường cũ của em mà…”
“Trường cũ?” – Tôi cười lạnh – “Một nơi đến cả sự công bằng cơ bản còn không có, cũng xứng gọi là trường cũ sao?”
“Em… sao em có thể nói vậy…”
“Tại sao lại không thể? Lúc đuổi tôi đi, cô đâu có nghĩ đến cảm nhận của tôi?”
Tôi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh:
“Cảm ơn ‘thiện ý’ của cô, nhưng tôi không cần.
Tôi đã tìm được một nơi thật sự phù hợp với mình – nơi có công bằng, có đạo lý, có những thầy cô thực lòng vì học sinh.”
“Còn suất tuyển thẳng ở Nhất Trung ấy...” – tôi cười nhạt –
“Cô cứ để dành cho Triệu Hân Di đi. Dù sao, đó cũng là thứ ‘cô ấy xứng đáng nhận được’, đúng không?”
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.
Ba mẹ nhìn vẻ mặt tôi không được tốt, liền quan tâm hỏi:
“Ai gọi vậy con?”
“Giáo viên chủ nhiệm cũ ở Nhất Trung. Muốn con quay lại.”
“Quay lại?” – Mẹ nhíu mày – “Giờ mới nhận ra giá trị của con à?”
“Đúng là... Lúc trước họ ở đâu?” – Ba cũng bực bội – “Loại giáo viên thiên vị, con không cần quan tâm.”
Tôi gật đầu:
“Con đã từ chối rồi. Trường Thực nghiệm tốt như vậy, sao con phải quay lại nơi chỉ khiến mình thất vọng?”
“Đúng! Mình không quay lại!” – Mẹ kiên quyết nói – “Nhiễm Nhiễm, con cứ yên tâm học hành ở đây, nhất định sẽ đậu vào đại học tốt nhất!”
“Con sẽ cố gắng, mẹ ạ.”
Tôi nhìn tờ phiếu điểm trong tay, tâm trạng lại sáng bừng trở lại.
Đây mới là cuộc sống mà tôi mong muốn.
Cạnh tranh bằng thực lực, nói chuyện bằng thành tích.
Không cần nhìn sắc mặt ai, không phải e dè sự bất công nào.
Tôi sẽ cho tất cả mọi người thấy — thế nào là thực lực thật sự.
7
Trong suốt tháng tiếp theo, tôi càng dốc sức học tập hơn nữa.
Vị trí thủ khoa kỳ thi tháng đã mang lại cho tôi sự tự tin lớn, nhưng đồng thời cũng tạo ra không ít áp lực.
Dù sao thì, giữ vững vị trí số một trong một ngôi trường đầy những học sinh xuất sắc như Thực nghiệm tỉnh không phải là chuyện dễ dàng.
Mỗi ngày, tôi dậy lúc sáu giờ sáng, học đến mười một giờ đêm.
Toàn bộ thời gian trong ngày đều dành cho việc học.
Nhưng tôi không hề thấy mệt, ngược lại, tinh thần lại luôn phấn chấn.
Vì tôi biết, từng phút nỗ lực đều sẽ được đền đáp xứng đáng.
Chính cảm giác chắc chắn đó khiến tôi học hành vô cùng vững vàng.
Kỳ thi giữa kỳ lại đến.
Lần này còn quan trọng hơn kỳ thi tháng, vì nó có ảnh hưởng trực tiếp đến việc xác định cuối cùng các suất tuyển thẳng.
Tối hôm trước ngày thi, tôi ở thư viện ôn tập đến tận lúc đóng cửa.
“Nhiễm Nhiễm, đừng học căng quá, sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.” – Lý Tiểu Vũ lo lắng nói.
“Không sao, tớ vẫn rất ổn.” – Tôi gấp sách lại – “Ngày mai nhất định phải thể hiện tốt nhất.”
“Cậu chắc chắn làm được! Ai cũng thấy được nỗ lực của cậu suốt thời gian qua.”
Thật vậy, suốt tháng này tôi luôn dẫn đầu trong các bài kiểm tra.
Nhưng tôi không dám lơ là, vì tôi biết – chỉ có không ngừng tiến lên mới có thể giữ vững vị trí của mình.
Kỳ thi giữa kỳ khó hơn kỳ thi tháng rất nhiều, đề được thiết kế tinh tế, đòi hỏi khả năng tổng hợp cao hơn.
Tuy nhiên, tôi đã chuẩn bị rất kỹ nên làm bài với tâm thế vững vàng.
Toán vẫn là môn sở trường của tôi, Vật lý – Hóa học cũng làm tốt.
Văn và Anh tuy hơi thách thức, nhưng tổng thể vẫn ổn.
Sau kỳ thi, tôi không lao vào thảo luận đáp án như nhiều bạn khác, mà nhanh chóng bước vào vòng ôn tập kế tiếp.
Vì tôi hiểu, người giỏi thực sự không bao giờ thỏa mãn với một lần thắng cuộc.
Một tuần sau, kết quả được công bố.
Thầy Trần bước vào lớp với nụ cười trên môi.
“Các em, kỳ thi giữa kỳ lần này lớp mình lại đạt thành tích rất tốt. Trong top 10 toàn khối, lớp ta chiếm đến 6 suất.”
Tiếng vỗ tay vang lên trong lớp.
“Giờ thầy công bố bảng xếp hạng.
Hạng nhất – Lâm Nhiễm, tổng điểm 698.”
698 điểm! Còn cao hơn cả kỳ thi tháng lần trước!
Tôi gần như không tin nổi tai mình.
“Hạng hai – Vương Hạo, 688 điểm.
Hạng ba – Trương Mộng Mộng, 684 điểm…
Hạng tư – Lý Tiểu Vũ, 682 điểm.”
Tiểu Vũ cũng tiến bộ vượt bậc! Tôi thật lòng mừng cho cô ấy.
Thầy Trần tiếp tục:
“Thành tích lần này của Lâm Nhiễm rất xuất sắc, không chỉ đứng đầu khối mà nếu so với toàn tỉnh, em ấy cũng nằm trong top 5 của kỳ thi liên trường.”
“Điều này có nghĩa gì? Nó có nghĩa là em hoàn toàn đủ khả năng để tham gia tuyển sinh riêng của Thanh Hoa và Bắc Đại.”
Nghe đến bốn chữ “Thanh Hoa – Bắc Đại”, tim tôi như đập mạnh hơn một nhịp.
Đó luôn là ước mơ của tôi. Và giờ đây, nó đang ở rất gần.
Sau giờ học, thầy Lý – Trưởng phòng tuyển sinh – chủ động tìm gặp tôi.
“Lâm Nhiễm, thầy muốn trao đổi với em về chuyện tuyển sinh riêng.”
Chúng tôi cùng đến văn phòng của thầy.
“Với thành tích hiện tại, thầy đề nghị em đăng ký tuyển sinh riêng của cả Thanh Hoa lẫn Bắc Đại.” – Thầy Lý nói –
“Dù năm nay chính sách có thay đổi một chút, nhưng thầy tin, với năng lực của em, khả năng được chọn là rất cao.”
“Em cần chuẩn bị những gì cho tuyển sinh riêng ạ?” – Tôi hỏi.
“Chủ yếu là hồ sơ và phần phỏng vấn. Hồ sơ gồm bảng điểm, chứng chỉ đạt giải, bài luận cá nhân, v.v.
Còn phỏng vấn sẽ đánh giá toàn diện về năng lực học thuật và kỹ năng tổng hợp.”
“Trường sẽ tổ chức lớp hỗ trợ đặc biệt cho em – từ kỹ năng phỏng vấn đến việc đào sâu kiến thức theo chuyên ngành.”
Nghe có vẻ đầy thử thách, nhưng tôi không hề sợ thử thách.