Tìm một nơi có thể giúp em phát huy hết khả năng,
Tìm một môi trường công bằng, chính trực.”
“Ở trường Thực nghiệm, em đã tìm thấy tất cả những điều đó.
Thầy cô quan tâm thật lòng đến sự phát triển của từng học sinh.
Các bạn cùng lớp luôn động viên, cùng nhau tiến bộ.
Mọi quy chế đều rõ ràng, công bằng và minh bạch.
Chính trong môi trường như thế, em mới có thể phát huy hết năng lực của mình.”
“Em mong muốn được theo học tại trường quý vị, không chỉ vì danh tiếng, mà vì em tin –
chỉ trong một môi trường thực sự công bằng, con người mới có thể trưởng thành tốt nhất.”
Nộp hồ sơ xong, là chuỗi ngày chờ đợi.
Nhưng tôi không lơ là, mà càng ra sức ôn tập cho kỳ thi đại học.
Bởi tôi luôn nghĩ, kể cả tuyển sinh riêng thất bại, mình cũng phải thi thật tốt.
Tháng Một, kỳ thi cuối kỳ diễn ra.
Tôi một lần nữa đứng đầu toàn khối, với tổng điểm 702.
Thành tích này khiến mọi người đều sửng sốt.
“Lâm Nhiễm, điểm của em còn vượt cả mức tối đa của kỳ thi đại học!” – Thầy Lý đùa vui – “Có vẻ chúng tôi đào tạo quá thành công rồi!”
“Đó là nhờ công của các thầy cô ạ.” – Tôi khiêm tốn đáp.
“Không, đó là thành quả từ chính em.” – Thầy Trần nói –
“Thầy dạy bao nhiêu năm rồi, hiếm thấy ai vừa có năng khiếu, lại vừa chăm chỉ như em.”
Tháng Hai, tin vui cuối cùng cũng đến.
Cả Thanh Hoa và Bắc Đại đều thông qua vòng sơ loại và gửi lời mời tôi tham gia phỏng vấn.
Khoảnh khắc ấy, tôi xúc động đến suýt rơi nước mắt.
Điều đó có nghĩa là, giấc mơ của tôi đã tiến thêm một bước nữa.
Buổi phỏng vấn được ấn định vào một cuối tuần trong tháng Ba.
Để chuẩn bị thật tốt, nhà trường đã sắp xếp cho tôi buổi mô phỏng phỏng vấn thực tế.
“Nhiễm Nhiễm, em phải tin vào chính mình.” – Cô Trương nói trong buổi hướng dẫn cuối cùng –
“Em có thực lực, có trải nghiệm, có suy nghĩ. Chỉ cần giữ vững phong độ, nhất định không có vấn đề gì.”
Hôm phỏng vấn, tôi mặc đồng phục trường, đến Đại học Thanh Hoa sớm hơn một tiếng.
Khuôn viên tràn đầy sắc xuân, liễu xanh phất phơ trong gió.
Nhìn ngôi trường trong mơ ấy, lòng tôi dâng lên một cảm giác ngưỡng mộ sâu sắc.
Ba giáo sư phụ trách phỏng vấn, ai cũng toát lên vẻ thân thiện và điềm đạm.
“Lâm Nhiễm, em hãy giới thiệu đôi chút về bản thân.”
Tôi hít sâu một hơi, bắt đầu bài giới thiệu đã chuẩn bị kỹ lưỡng.
“Em chào các thầy cô, em là Lâm Nhiễm đến từ Trường THPT Thực nghiệm Tỉnh.
Em muốn dùng ba từ khóa để giới thiệu về bản thân: kiên trì, công bằng và khát vọng.”
“‘Kiên trì’ – là sự kiên định của em đối với việc học và theo đuổi ước mơ. Dù gặp khó khăn, em chưa từng từ bỏ.”
“‘Công bằng’ – là niềm tin của em vào sự chính trực. Em tin rằng chỉ khi sống và học trong một môi trường công bằng, con người mới có thể phát huy hết tiềm năng.”
“‘Khát vọng’ – là mong muốn không ngừng theo đuổi sự xuất sắc và chân lý. Em hy vọng có thể tiếp tục con đường học vấn tại trường mình, đóng góp cho sự phát triển khoa học – công nghệ của đất nước.”
Các giáo sư mỉm cười, gật đầu tán thưởng – có vẻ hài lòng với phần mở đầu của tôi.
Phần phỏng vấn tiếp theo bao gồm nhiều câu hỏi trải dài từ kiến thức chuyên môn, thời sự xã hội đến trải nghiệm cá nhân.
Tôi cố gắng trả lời bằng tất cả sự hiểu biết và khả năng tư duy của mình.
Khi được hỏi: “Tại sao em chuyển trường?”, tôi thành thật chia sẻ câu chuyện của mình.
“Em không chuyển trường vì muốn trốn tránh, mà vì muốn tìm kiếm một môi trường tốt hơn để phát triển.
Em tin rằng mỗi người đều xứng đáng được cạnh tranh trong một môi trường công bằng, chứ không phải bị kìm hãm bởi bất công.”
“Việc chuyển trường giúp em hiểu thế nào là một nền giáo dục đúng nghĩa, và khiến em càng biết trân trọng cơ hội học tập hiện tại.”
Các giáo sư nghe xong thì trầm ngâm. Một người trong số họ nói:
“Trải nghiệm của em rất đặc biệt và đầy cảm hứng.
Chúng tôi cần những học sinh có tư duy độc lập và tinh thần trách nhiệm như em.”
Kết thúc buổi phỏng vấn, tôi cảm thấy mình đã thể hiện khá tốt.
Một tuần sau, kết quả được công bố.
Tôi chính thức được nhận vào ngành Khoa học máy tính của Đại học Thanh Hoa, kèm theo chính sách ưu tiên giảm 20 điểm trong kỳ thi đại học.
Khi cầm tờ thông báo trúng tuyển trong tay, tôi không kìm được nước mắt.
Đây là phần thưởng xứng đáng cho tất cả những nỗ lực không ngừng nghỉ.
Cũng là lời đáp trả đanh thép dành cho những ai từng nghi ngờ hay hạ thấp tôi.
Tin vui nhanh chóng lan khắp trường. Cả lớp chuyên rộn ràng như có lễ hội.
“Lâm Nhiễm, cậu siêu quá!”
“Lớp mình có người đỗ Thanh Hoa rồi!”
“Cậu đã mang vinh quang về cho trường Thực nghiệm!”
Thầy Trần và thầy Lý cũng vô cùng tự hào.
“Lâm Nhiễm, thành công của em không chỉ là thành tích cá nhân, mà còn chứng minh phương pháp giáo dục của trường chúng ta là đúng đắn.” – Thầy Lý nói.
“Chỉ cần trao cho học sinh một cơ hội công bằng, các em sẽ tạo ra kỳ tích.”
Đúng vậy. Một cơ hội công bằng.
Đó là điều mà tôi khao khát nhất.
Và bây giờ – cuối cùng tôi đã có được.
9
Tin tức tôi trúng tuyển tuyển sinh riêng vào Thanh Hoa nhanh chóng lan khắp giới giáo dục trong thành phố.