9.
"Đừng có giả thần giả quỷ với tôi!"
Liên tiếp những “trùng hợp bất thường” khiến Trương Dương sợ hãi. Nhưng nỗi sợ đó lại càng khiến hắn điên tiết, như một con thú bị dồn đến đường cùng, muốn dùng bạo lực để phủ nhận mọi thứ đang xảy ra.
"Quỳ xuống cho tôi! Một!"
Hắn gào lên, giơ tay lên cao.Một cái bạt tai cực mạnh, mang theo cả cơn thịnh nộ và kiêu ngạo, lao thẳng về phía mặt tôi.
Hắn muốn dùng một cái tát thật đau, xé rách lớp hào quang kỳ lạ bao quanh tôi.Muốn dùng sức mạnh cơ bắp để chứng minh tôi chẳng phải điều gì đáng sợ.
Cả nhà họ Tô đều hét lên kinh hãi.Một giây nghẹt thở.
Nhưng tôi vẫn đứng yên.Mặt không biến sắc.Mắt không chớp.
Ngay khoảnh khắc bàn tay đeo nhẫn của hắn sắp chạm đến mặt tôi…
"ẦM RẦM!!!"
Một tiếng sét nổ tung giữa trời.
Trời không có lấy một gợn mây.Không mưa.Không gió.
Chỉ có một tia sét duy nhất, từ thẳng trên cao giáng xuống, mạnh đến mức cả biệt thự rung chuyển, kính cửa sổ kêu ong ong như muốn vỡ nát.
Mọi người trong phòng đều bị âm thanh ấy làm cho choáng váng.
Cả thế giới như đông cứng lại.
Cánh tay Trương Dương khựng lại giữa không trung, không thể nhích thêm một tấc nào.
Ngay sau đó, chiếc điện thoại trong túi hắn bắt đầu rung bần bật, như phát điên.
Là cuộc gọi đến.
Hắn run rẩy rút điện thoại ra, không kịp nhìn số đã vội vàng bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng của cha hắn — giọng nói nghẹn ngào, hoảng loạn, tuyệt vọng đến mức gần như gào lên:
"Xong rồi, A Dương… Xong thật rồi!"
"Vườn sau tổ trạch của nhà ta… cây long não trăm năm… bị sét đánh nát!Một tia sét rạch từ trời xuống, cắt đôi thân cây!Gãy làm hai nửa!Xong cả rồi con ơi!"
Cây đó… là cây phong thủy của dòng họ Trương, được mời thầy phong thủy cao tay trồng suốt ba trăm năm nay, là trụ khí vận – long mạch – linh hồn của cả gia tộc.
Cây đổ… nhà tàn.
Cuộc điện thoại ấy như rút cạn sinh lực toàn thân Trương Dương.Hắn đứng không vững.Bàn tay cầm máy cũng rơi thõng xuống.Gương mặt mất sạch huyết sắc.
Ánh mắt hắn nhìn tôi, giờ không còn là giận dữ hay kiêu ngạo.Mà là kinh hoàng đến tận xương tủy.
Nhưng đó… chỉ mới là khởi đầu.
Cuộc gọi vừa dứt, chưa kịp hoàn hồn, điện thoại của Trương Dương lại hiện lên một thông báo tin tức nóng bỏng – một tiêu đề như sét đánh giữa ban ngày:
“Chấn động: Tập đoàn Trương thị bị nghi ngờ rửa tiền xuyên quốc gia, bằng chứng trọng yếu đã được gửi tới Interpol bởi một nguồn ẩn danh!”
Ngay lúc đó, cả dãy vệ sĩ áo đen mà hắn mang theo – những kẻ vừa nãy còn hùng hổ, mặt lạnh như băng – đồng loạt nhận được điện thoại, âm thanh vang dội như một bản hợp xướng tang lễ.
"Alo? Em bảo sao? Em bỏ nhà theo trai rồi?!"
"Mẹ! Mẹ nói gì cơ? Nhập viện? Cổ phiếu con mua cho mẹ… mất sạch tiền tiết kiệm?!"
"Gì?! Thằng bé… không phải con tôi?!"
…
Toàn đội tan rã.
Những người vừa đứng sau lưng Trương Dương như tường thành, giờ loạn thành một mớ hổ lốn, người gào khóc, người đập điện thoại, người ngồi sụp xuống sàn.
Không còn ai quan tâm đến chủ nhân của họ.
Trương Dương nhìn chằm chằm vào màn hình, nơi dòng tin tức cứ nhấp nháy như đang giễu cợt hắn.Bên tai là tiếng sấm cuộn ù ù, là tiếng kêu thảm thiết của đám người từng trung thành.
Tất cả những gì hắn từng kiêu ngạo:Dòng họ.Tiền bạc.Quyền lực.Danh tiếng.Sự kiểm soát.
Trong một nhịp tim… sụp đổ.
"Rầm."
Đôi chân hắn mất lực.Hắn quỳ sụp xuống ngay trước mặt tôi.Gương mặt trắng bệch, không còn chút thần sắc.
Tôi cúi đầu, nhìn xuống kẻ vừa nãy còn hét vào mặt mình, giờ đây run rẩy như lá giữa mùa giông.
Giọng tôi nhẹ đến mức tưởng như gió cũng có thể cuốn đi.
“Giờ thì… ai mới là người cần xin lỗi?”
Trên bậc cầu thang, Tô Nhã Nhã toàn thân cứng đờ.
Cô ta đã chứng kiến mọi chuyện.
Tận mắt nhìn thấy chỗ dựa cuối cùng của mình – người đàn ông cô ta ngưỡng vọng, hy vọng, tin tưởng – quỳ gối trước tôi, như một kẻ tội đồ.
Một khắc ấy, tâm trí cô ta… sụp đổ.
“Không… không thể nào…”
Tô Nhã Nhã hét lên, hai mắt trợn trắng, rồi ngất lịm ngay tại chỗ.
Phòng khách trở nên tĩnh lặng đến rợn người.
Không ai dám thở mạnh.
Tô Kiến Thành, Lâm Huệ, Tô Minh Huy — ba con người từng coi tôi như tai họa của gia đình, giờ đây đứng chết trân, ánh mắt tràn ngập nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.
Họ nhìn tôi, như đang nhìn thấy một điều gì không thuộc về trần thế.
Không phải người.Không phải yêu.Không phải thần.
Mà là —một thứ sức mạnh không thể chống lại.
Một nữ thần giáng thế, khoác trên mình lớp vỏ con người.
10.
Mọi chuyện rồi cũng lắng xuống.
Nhà họ Trương – từng một thời hô mưa gọi gió, đứng đầu giới tài phiệt trong thành phố – sau khi bị nhiều quốc gia phối hợp điều tra, sụp đổ nhanh như một tòa tháp cát gặp sóng lớn.
Tập đoàn bị buộc phải phá sản, tài sản đem thanh lý.
Trương Dương — người từng cao ngạo ra lệnh cho tôi quỳ xuống — vì hàng loạt tội danh, bị kết án, giam giữ, không có ngày tái xuất.
Tô Nhã Nhã sau khi tỉnh lại, phát hiện mình mất sạch mọi thứ — gia thế, vị trí, tình yêu, danh dự.