1.
Ánh trăng nhạt màu len lỏi qua ô cửa gỗ, lặng lẽ rọi vào gian phòng tĩnh mịch.
Trên giường, có một người đang nằm.
Ta cố lấy dũng khí, chân vừa kịp bước đến nửa bước, thì một giọng trầm thấp lạnh lùng từ trên giường truyền đến:
“Cút.”
“Đừng tưởng kết hôn rồi là ngươi có tư cách bước lên giường bổn vương.”
Cuộc hôn nhân này vốn là ý của Thái phi, cả Mặc Vương lẫn tiểu thư đều không hề mong muốn, chỉ cần nhìn nhau một cái đã thấy chán ghét.
Người xui xẻo nhất lại là ta.
Mẹ nó, nếu không phải vì muốn giữ cái mạng nhỏ này, bổn cô nương chẳng hơi đâu mà chịu nhục!
Một lúc sau, ta khe khẽ sụt sùi, khéo léo lau khóe mắt như thể đang giấu đi một giọt lệ chưa từng rơi.
“Vương gia là đang chê thân thể ta không vừa mắt ư?”
“Chê đấy, rất chê, cút.”
“…”
Vậy thì... đành phải cưỡng chế leo lên thôi.
Khi đến cạnh giường, quần áo đã rơi vãi lộn xộn khắp mặt đất.
Trong bóng tối, một bàn tay to bất ngờ vung tới: “Không biết liêm sỉ!”
Đáng tiếc, chủ nhân của bàn tay ấy đã chẳng còn bao nhiêu sức lực.
Ta đưa tay ra nắm lấy, cổ tay hắn gầy guộc, lại lạnh như băng.
Liêm sỉ à?
So với mạng sống, thứ nào quan trọng hơn?
Ta thầm cười, cúi đầu hôn lên cổ tay hắn, dáng vẻ chẳng khác gì một kẻ vô lại không biết ngượng.
“Liêm sỉ là gì, mua được bao nhiêu tiền một cái?”
Thân thể dưới tay ta khẽ khựng lại.
Đoạn Phong Yển tức đến nỗi đỏ bừng mặt, nghiến răng bật ra từng chữ: “Ngươi dám… Ngày mai bổn vương sẽ cho người chém ngươi!”
Ta bật cười nhẹ.
Chém đi, cùng lắm cũng đâu phải chém thật ta…
2.
Mặc Vương xưa nay không ưa chuyện cùng người khác chung chăn gối.
Chỉ một khắc sau, ta đã lật đật quỳ xuống trước mặt tiểu thư, toàn thân run lẩy bẩy mà bẩm báo.
Tiểu thư nhìn ta, ánh mắt lộ rõ vẻ khó đoán.
“Mau vậy sao?”
“À… ờm…”
Hình như… cũng có hơi nhanh thật?
Từ trên cao, ánh nhìn của tiểu thư quét xuống như gió băng sượt qua mặt, giọng nàng lạnh băng:
“Tốt nhất là ngươi phải khiến Mặc Vương hài lòng, nếu không…”
Ta lập tức bày ra vẻ mặt như sắp khóc đến nơi, vội cúi rạp người, miệng lắp bắp:
“Nô tỳ tuyệt đối không dám gian dối nửa lời!”
Chưa kịp đứng dậy, khoé mắt ta chợt bắt được một góc áo xám thấp thoáng bên ngoài màn giường, cả người liền sững lại như hoá đá.
Tiểu thư thấy thế, mặt lập tức sa sầm, giơ chân đá thẳng vào vai ta một cú đau điếng.
“Đồ không biết điều, cút ra ngoài!”
Ta lăn ra khỏi phòng như gió cuốn, không dám ho he lấy một lời.
Gặp ai cũng bị đuổi, ta thật sự phải bái phục bản thân vì năng lực “bị đuổi” không ai sánh bằng!
Đi được mấy bước, ta vừa ôm lấy bả vai đau rát vừa ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ không rõ lúc này, người đang nằm trên giường tiểu thư là vị công tử hoang dã phương nào nữa đây…
3.
Ở Vũ quốc, bá tánh vẫn thường gọi Mặc Vương là Chiến Vương.
Hắn trời sinh gan dạ, tài nghệ hơn người, vào sinh ra tử không biết bao nhiêu trận, khiến quân thù chỉ nghe tên đã mất mật kinh hồn.
Chỉ có một lần duy nhất thất bại, là ba năm trước.
Chính trong trận ấy, hắn bị bắt sống, rơi vào tay địch nhân, chịu đủ mọi cực hình tra khảo, đến cả gân cốt cũng bị hủy hoại.
Hoàng đế sau khi hay tin đã không tiếc hao tổn bao nhiêu mật thám ẩn thân bao năm trời, chỉ để đưa hắn trở về bằng mọi giá.
Cuối cùng giữ được mạng, nhưng cũng từ đó tàn phế hoàn toàn.
Thân là nam tử từng kiêu hãnh như vầng trăng sáng giữa trời, Đoạn Phong Yển làm sao có thể chịu nổi cú giáng ấy?
Kể từ đó, hắn trở nên trầm lặng u ám, tính tình khó đoán, sức khoẻ thì suy kiệt từng ngày.
Lão Vương phi lo lắng đến mất ăn mất ngủ.
Có người mời cao nhân tới xem mệnh, vị ấy chỉ một phương vị trong thiên địa, nói rằng quý nhân duy nhất của Mặc Vương đang ở nơi đó.
Tính toán hồi lâu, cuối cùng tra ra được là Hạ phủ.
Mà trong Hạ phủ, chỉ có đúng một vị tiểu thư đến tuổi cập kê.
Một Mặc Vương từng huy hoàng như sao sa, nay lại trở thành kẻ què quặt khiến người người xa lánh.
Hạ phủ thế yếu, chẳng có tư cách từ chối, cho dù tiểu thư lấy cái chết ra uy hiếp, cuối cùng cũng không tránh khỏi số gả sang làm vương phi.
Đêm trước hôn lễ, tiểu thư đập sạch bát trà trong phòng, sát khí đằng đằng: “Một kẻ tàn tật mà cũng dám mơ mộng lấy vợ?!”
Sau cùng, ánh mắt nàng ta chậm rãi dời sang ta, cười nhạt như gió đông: “Bất Hàn, ngươi sẽ giúp ta... phải không?”
Tiểu thư biết ta bắt chước rất giỏi.
Trước kia, mỗi lần nàng ta trốn ra ngoài vui chơi đều là nhờ trò tráo người này.
Ta ngồi lại trong phòng, đóng giả làm nàng.
Ngay cả giọng nói cũng học theo đến mức ngay cả lão gia và phu nhân cũng không nhận ra.
Còn ta, từ đầu đến cuối, chưa từng có quyền lựa chọn.
Dù là khi phải ngồi một mình suốt ngày trong phòng lạnh, hay bây giờ, thay nàng ta hành phòng với Mặc Vương.
Ta lảo đảo trở về phòng, từng bước đều nặng như đeo đá, thân thể như vừa bị tháo rời từng khúc.
Đặc biệt là một nơi nào đó... vẫn đang âm ỉ đau.
Thật chẳng hiểu nổi vì sao tiểu thư lại thích cái trò này đến như vậy.
Khi tắm rửa, ta phát hiện hai bên hông in hằn mấy vệt dấu tay đỏ bầm.
Ừm… lực tay cũng không đến nỗi tệ.
4.
Sáng hôm sau, tiểu thư đích thân tới tìm Mặc Vương.