6.
Rất nhanh, thời khắc kiểm nghiệm kết quả học tập đã đến.
Tối hôm ấy, ta quyết định dốc hết toàn lực.
Ánh trăng yên tĩnh, ta khép cửa lại, thăm dò bước lên hai bước.
Đoạn Phong Yển không còn đuổi ta đi nữa.
Trong phòng tĩnh lặng, người trên giường không hề nhúc nhích.
Ta rướn cổ, khẽ gọi một tiếng:
“Vương gia?”
“Lên đây.”
“…”
Lần đầu còn bỡ ngỡ, lần thứ hai đã quen tay nhỉ?
Ta lập tức rảo bước đến, như chim sẻ nhảy nhót.
Vừa ngồi lên thắt lưng Đoạn Phong Yển, chuẩn bị phát huy toàn bộ kỹ năng, thì một bàn tay to bất chợt đặt lên má ta.
Ngón tay thô ráp do luyện võ nhiều năm, vậy mà lại dịu dàng khác thường.
Ta sững người, tay đang cởi áo cũng khựng lại.
Trên mặt ta vẫn còn dấu vết bị đánh, ban ngày dùng phấn thật dày để che đi, giờ thì không có gì che chắn cả.
Nhưng dường như Đoạn Phong Yển… nhìn thấy được.
Chờ một lúc, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hô hấp của cả hai.
Hắn không nói gì.
Ta lắc đầu. Có lẽ là trùng hợp thôi, làm sao có thể thấy được chứ?
Hề Hề từng nói, tình đến sâu đậm rồi thì tự nhiên sẽ thở gấp.
Ta vừa cất giọng, hơi thở bên tai lập tức trở nên dồn dập.
“Câm miệng!”
Đoạn Phong Yển gằn giọng dữ dội, khàn khàn như mang theo nhẫn nhịn.
Bàn tay nóng rực đang giữ bên hông ta như sắt nung.
“Vương gia?”
Ta mơ màng lẩm bẩm.
Không thích sao?
“Muốn lấy mạng…”
Đoạn Phong Yển mắng khẽ một câu, rồi kéo mạnh ta vào lòng, hung hăng bịt lấy miệng ta.
Bàn tay sau gáy giữ chặt, không cho ta đường lui.
…
Lúc lết về phòng với thân thể rã rời, ta đụng phải tình nhân của tiểu thư.
Hắn ta là nhi tử của quản gia trong Vương phủ, tên Phùng Cực, giữ một chức nhàn rỗi trong phủ.
Diện mạo không tệ, phong lưu lẳng lơ, nghe nói đám nha hoàn trong phủ đều từng bị hắn ta trêu chọc.
Hắn ta vừa bước ra từ phòng tiểu thư, thần sắc đầy vẻ thỏa mãn.
Ta đứng từ xa nhìn lại, dường như hắn ta cảm nhận được gì đó, bỗng quay đầu nhìn về phía ta.
Tim ta chợt siết lại.
Phùng Cực nhìn chằm chằm vào ta, khóe môi chậm rãi nhếch lên tạo thành một nụ cười.
Một cảm giác buồn nôn và sợ hãi như bị bọ cạp bám theo lập tức trào dâng trong lòng ta.
7.
Ngày hôm sau.
Lần này tiểu thư đến gặp Đoạn Phong Yển, hắn không còn bày vẻ mặt lạnh lùng như lần trước nữa.
Thần sắc và giọng điệu đều thản nhiên, tuy không thể nói là thân thiện, nhưng cũng chẳng phải khó coi.
Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không biết có phải là ảo giác của ta hay không, nhưng ánh mắt Đoạn Phong Yển vô tình lướt qua ta, hình như khẽ dừng lại trên mặt ta một chút.
Về phủ, tiểu thư bỗng nở nụ cười với ta.
“Xem ra ngươi hầu hạ cái tên tàn phế đó cũng không tệ.”
Ta cúi đầu, trong lòng lại dâng lên một ngọn lửa giận dữ không kiềm chế được.
Ta không đọc qua bao nhiêu sách, nhưng ta biết hắn là Chiến Vương từng tung hoành sa trường, đánh đâu thắng đó.
Vĩnh viễn là như vậy.
Trăng sáng phản chiếu đáy hồ, bọn họ lại tưởng rằng ánh trăng đã rơi, cứ thế muốn giẫm nát dưới chân.
Rời khỏi phòng tiểu thư, đi ngang qua con đường nhỏ trong rừng trúc, một bóng người đột nhiên lao ra, đè ta vào hòn non bộ.
“Bất Hàn muội muội, lại gặp rồi…”
Phùng Cực nở nụ cười sở trường của hắn ta. Một nụ cười tà mị mà hắn ta tự cho là mê người, khiến toàn thân ta nổi đầy da gà, lòng bàn tay cũng ngứa ran.
Một người bình thường, sao lúc cười lại giống như bị ngâm trong mỡ lợn tám trăm năm thế không biết.
Ta giãy giụa, cau mày gắt lên:
“Buông ra! Không buông ta sẽ kêu lên đó!”
Phùng Cực lại chẳng chút hoảng hốt, ánh mắt dính lấy mặt ta như đầu lưỡi rắn.
“Mùi vị của Vương gia thế nào? Ngươi đang độ xuân sắc, làm sao một kẻ tàn phế thỏa mãn được ngươi chứ? Chi bằng thử với ta xem sao?”
Đồ thần kinh!
Ta đảo mắt:
“Không cần.”
Không phải ai cũng muốn thử cái gọi là "phong lưu" của ngươi.
Nhưng não của Phùng Cực tựa như bị lừa đá vậy.
“Miệng nói không muốn mà lòng lại muốn sao?”
Hắn ta cười khẩy, bất thình lình đưa tay sờ lên hông ta.
Ta lạnh cả người, đầu gối theo bản năng hất mạnh lên.
Một tiếng rên trầm đục vang lên, Phùng Cực ôm bụng dưới, đau đớn lăn lộn.
Lần này biết ta không phải giả vờ nữa chứ?
Ta vừa xoay người định bỏ chạy, hắn ta đã kịp phản ứng, túm chặt lấy tóc ta.
Sắc mặt dữ tợn: “Con tiện nhân này!”
Ta cảm thấy da đầu như muốn bị giật đứt, đau đến mức nghiến chặt răng.
Ngay lúc đó, một viên đá kèm theo gió sắc nhọn bay vút đến, “bốp” một tiếng đánh trúng cổ tay Phùng Cực.
“Ai không có mắt…”
Phùng Cực há mồm mắng, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy người đến, hắn ta lập tức “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, thân mình run rẩy không thôi.
Ta ngẩng đầu nhìn lên thì thấy Đoạn Phong Yển mặc bạch y, ngồi trên xe lăn, sắc mặt khó dò.
8.
“Vương… Vương gia…”
Phùng Cực lập tức giở trò “kẻ xấu mách trước”, chỉ tay vào ta mà nói:
“Đều là con tiện tỳ không biết xấu hổ này chủ động câu dẫn tiểu nhân…”
Lồng ngực ta nghẹn lại.