1
Lúc Phó Nghiêm nhờ tôi sao lưu dữ liệu,
tôi vô tình nhấp nhầm ổ E thành ổ F.
Định tắt đi thì ánh mắt lại liếc thấy một thư mục rất đặc biệt,
ẩn sâu ở một góc khuất.
Tên là “Cùng Em”.
Tò mò, tôi mở thử.
Một loạt ảnh chụp đôi đập thẳng vào mắt.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng thấy mình thật nực cười.
2
Trong ảnh, Phó Nghiêm vòng tay ôm eo cô gái, cằm tựa lên vai cô, chụp selfie qua gương.
Cũng có bức anh ta tinh nghịch kéo tai thỏ trên đầu cô, còn cô thì ngượng ngùng cúi đầu.
Những khoảnh khắc ngọt ngào chỉ thuộc về riêng họ.
Buồn cười thay, ở bên tôi, anh luôn là người dịu dàng và lịch thiệp.
Nhưng trong ảnh, anh rõ ràng là người dẫn dắt cuộc chơi.
Ánh mắt tôi chạm phải chiếc vòng tay trên cổ tay cô gái ấy —
trùng khớp hoàn toàn với cái mà tôi đang đeo.
Chính là món quà sinh nhật năm ngoái anh tặng tôi.
Anh còn nói đã khắc tên hai đứa lên đó, là phiên bản độc nhất vô nhị trên đời.
Giờ nghĩ lại, thấy thật lố bịch.
Thì ra mối quan hệ của họ đã bắt đầu từ hơn một năm trước.
Tim tôi đau nhói.
Một nỗi đau khó gọi tên len lỏi từ lòng ngực, lan khắp tứ chi.
Tôi chầm chậm nhắm mắt, toàn thân như bị rút cạn sức lực.
Khi mở mắt ra, trước mắt đã nhòe đi vì sương mù.
Tôi cố nén cơn buồn nôn đang dâng lên từ dạ dày.
Lấy điện thoại ra, chụp lại những bức ảnh đó, lưu lại.
3
Đúng lúc đó, tin nhắn từ Kỷ Ninh — bạn thân tôi — gửi đến.
【A Dư, nói nhỏ cậu nghe cái này nè~】
【Phó Nghiêm chuẩn bị cầu hôn cậu đó! Ngay sinh nhật cậu luôn!】
【Anh ấy đặt địa điểm rồi, còn dặn bọn tớ giữ bí mật, lãng mạn chưa?】
Thấy tôi không trả lời, cô ấy nhắn tiếp:
【Người đâu rồi?】
【Cưng, có phải bất ngờ quá mà bật khóc luôn rồi không?】
Tôi trả lời:
【Không, thấy hơi xui xẻo thôi.】
Cô ấy bối rối:
【Hả? Sao vậy?】
Tôi nhắn lại:
【Phó Nghiêm ngoại tình rồi.】
...
Giây sau, điện thoại tôi đổ chuông.
Vừa bắt máy, Kỷ Ninh đã nghiến răng ken két hét lên:
“Phó Nghiêm cái đồ khốn kiếp!!!”
4
Bình tĩnh lại một chút, tôi cầm USB rời nhà.
Xe đang đem đi bảo dưỡng, nên tôi gọi taxi đến công ty Phó Nghiêm.
Đưa USB cho anh ta xong, tôi vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì.
Khó chịu thật sự.
Lúc tôi chuẩn bị quay người rời đi,
Phó Nghiêm bỗng kéo tay tôi lại, ánh mắt dịu dàng:
“Vợ à, có em bên cạnh thật tốt.”
Đúng lúc đó, đồng nghiệp anh ta đi ngang qua,
cười đùa: “Ui, lại phát cẩu lương nữa rồi!”
Tôi lặng lẽ rút tay về, cười gượng.
“Nay em hẹn Kỷ Ninh đi dạo phố, em đi trước đây.”
Anh nhẹ gật đầu, còn đưa tay xoa nhẹ đầu tôi, cười:
“Đi đi, chơi vui nhé.”
5
Trong quán cà phê.
Kỷ Ninh nghe tôi kể xong,
gương mặt hiện rõ vẻ muốn xé xác ai đó.
“Phó Nghiêm là cái tên cặn bã thật sự!”
Vừa chửi vừa lấy nĩa đâm lia lịa vào miếng bánh trước mặt.
Cô nhìn tôi, hỏi:
“Thế cậu tính sao?”
Tôi lặng người nhìn ra cửa sổ, ngắm dòng người tấp nập ngoài phố một lúc lâu, rồi nhẹ giọng:
“Mình muốn chuẩn bị cho anh ta một ‘bất ngờ’ vào đúng sinh nhật mình.”
Kỷ Ninh nghe vậy lập tức đập bàn, hăng hái:
“Hay quá! Mình ủng hộ hai tay luôn! Cậu cần gì cứ bảo, mình phối hợp hết mình!”
Tôi kể kế hoạch cho cô ấy nghe.
Cô vừa nghe vừa gật đầu liên tục.
Cuối cùng còn nói thêm một câu:
“A Dư, để mình lo hết. Chờ xử lý xong xuôi, tụi mình đi du lịch nhé.”
Cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt đầy chờ mong.
Tôi biết, cô sợ tôi sẽ buồn.
Lúc bốn mắt nhìn nhau, tôi khẽ nở nụ cười.
“Được!”
6
Tối hôm đó, Phó Nghiêm trở về.
Tôi đang dọn chén súp cuối cùng lên bàn.
Anh ta vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau,
cằm tựa lên vai, cọ nhẹ vài cái.
“Có vợ thật tốt, về nhà là có cơm nóng canh ngon liền.”
Mùi nước hoa thoang thoảng từ người anh ta phảng phất trong không khí.
Tôi khẽ cứng người, cố giữ bình tĩnh, gỡ tay anh ta ra khỏi eo mình,
nhẹ nhàng nói: “Đi rửa tay rồi ăn cơm đi.”