9
Cuối cùng xe dừng lại trước một tiệm bánh kem.
Tên tiệm này tôi quen thuộc vô cùng —
là nơi Phó Nghiêm hay mua bánh suốt hai năm qua.
Vừa thấy anh ta bước đến cửa tiệm,
một cô gái từ bên trong lao ra như con bướm, nhào vào lòng anh.
Cô gái trẻ trung, rạng rỡ hệt như trong ảnh.
Anh đưa tay xoa đầu cô, động tác đầy trìu mến.
Cô vòng tay qua cổ anh, nũng nịu nói gì đó.
Anh cười rồi đưa tay khẽ nhéo mũi cô, tràn đầy cưng chiều.
Cô gái khẽ kiễng chân, chủ động hôn lên môi anh ta.
Sáu năm tình cảm, bảo không đau là nói dối.
Sống mũi tôi cay xè, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
Chú tài xế vội đưa khăn giấy, vụng về an ủi:
“Cô gái à, đừng buồn quá.
Vợ chú trước đây cũng bỏ chú theo người khác vì nghèo đấy.
Chú từng ăn cơm chan nước sôi suốt một tháng.
Giờ nhìn lại, chẳng phải vẫn sống tốt đó sao?”
Những lời an ủi ấy lúc này chẳng còn mấy tác dụng,
nhưng tôi vẫn cảm kích sự tử tế của chú.
Tôi khẽ nói cảm ơn, rồi mở cửa xe bước xuống.
10
Tôi và Phó Nghiêm yêu nhau từ sau khi tốt nghiệp cấp ba.
Nhớ ngày anh tỏ tình với tôi,
ngượng đến mức chẳng dám ngẩng đầu,
đôi tai đỏ ửng làm lộ hết sự lúng túng trong lòng.
“Giang Vãn Dư, anh thích em.
Làm bạn gái anh nhé?”
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau rồi vội vàng né tránh.
Khi đó còn quá non trẻ, yêu thương mãnh liệt mà lại lóng ngóng vụng về.
11
Cậu thiếu niên năm ấy, tình cảm chân thành và nóng bỏng.
Anh ấy sẽ đưa ô đến cho tôi mỗi khi trời mưa.
Khi tôi đau dạ dày, anh sẽ kiên nhẫn xoa bụng cho tôi.
Nửa đêm tôi than đói, anh cũng không than phiền mà đi mua đồ ăn.
Còn tôi sẽ dành dụm vài tháng để mua card màn hình chơi game cho anh.
Sinh nhật anh, tôi sẽ lên kế hoạch chuẩn bị quà từ cả tháng trước.
Chúng tôi cùng nhau du lịch mỗi kỳ nghỉ hè và đông.
Tôi luôn cho rằng gặp được anh là điều may mắn.
Từ ngày còn mặc đồng phục học sinh đến tận bây giờ,
chúng tôi đã đi cùng nhau suốt sáu năm.
Nhưng cuối cùng, chính anh là người phá tan những kỳ vọng về tương lai của tôi.
12
Một tiếng động kéo tôi về hiện tại.
Tiệm bánh kem đã tắt đèn,
cô gái bước ra, tay khoác tay Phó Nghiêm, mặt mày hớn hở.
Sau khi khóa cửa tiệm, họ cùng nhau đi vào khách sạn bên cạnh.
Tôi đứng lặng trên con phố đông người qua lại, nước mắt rơi không thành tiếng.
Gió nóng thổi qua, mang theo hơi ẩm oi ả, khiến lòng người bức bối.
Tôi quay lưng, rời đi.
13
Ngày hôm sau.
Tôi xin nghỉ phép và về nhà, lén lắp một chiếc camera nhỏ ở góc khuất phòng khách.
Tối đó, khi Phó Nghiêm về nhà, tôi nói với anh rằng mình phải đi công tác một tuần.
Anh hơi bất ngờ:
“Vài hôm nữa là sinh nhật em rồi, liệu em có về kịp không?”
Tôi khẽ gật đầu:
“Sẽ cố gắng.”
Gương mặt thanh tú của anh thoáng hiện vẻ dịu dàng:
“Dư à, anh sẽ đợi em về.
Anh có một món quà đặc biệt muốn tặng em vào ngày sinh nhật.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi như thấy lại chàng trai từng tỏ tình với mình năm ấy.
Tôi khẽ lắc đầu, mỉm cười đáp:
“Ừm, được.”
Chỉ còn vài ngày nữa thôi — tôi sẽ kết thúc sạch sẽ đoạn tình cảm sáu năm này.
14
Sáng hôm sau, chính Phó Nghiêm chở tôi ra ga tàu.
Lúc chia tay, anh nắm tay tôi lưu luyến không rời.
Ngay trước khi tôi vào cửa soát vé, anh cúi đầu hôn lên trán tôi.
“Dư à, anh sẽ chờ em về.”
Tôi nhẹ nhàng gật đầu.
Nhưng khi quay lưng bước đi, khóe môi tôi cong lên một nụ cười lạnh.