1
Tôi mở một quán cơm thịt kho.
Sau một tháng khai trương, việc buôn bán luôn rất ổn.
Khu này là một trung tâm thương mại nhỏ, vừa có tòa văn phòng vừa có khu dân cư.
Hôm nay vừa hết giờ ăn trưa, tôi đang định nghỉ ngơi một chút thì điện thoại bỗng hiện thông báo “yêu cầu hoàn tiền”.
Khách viết: 【Không có đùi gà.】
Không có đùi gà à?
Phản ứng đầu tiên của tôi là — chắc mình sơ suất bỏ quên.
Hôm nay khách ăn tại chỗ và đặt online đều đông gấp đôi thường ngày, mà quán chỉ có tôi và một nhân viên nữa.
Hai người quay cuồng như con quay, bận túi bụi.
Sơ suất một chút cũng là chuyện có thể.
Tôi không dám chậm trễ, lập tức kiểm tra lại đơn hàng.
Trên đơn ghi rõ: khách chỉ đặt một phần cơm thịt kho, không có mục mua thêm đùi gà.
Tôi nhắn lại:
【Chào chị, em xem đơn hàng thấy chị chỉ đặt một phần cơm thịt kho thôi ạ.】
【Cơm thịt kho không kèm đùi gà đâu ạ. Nếu lần sau chị muốn thêm đùi gà thì có thể chọn combo “cơm thịt kho + đùi gà”, giá rẻ hơn gọi riêng đó ạ.】
Cô ta trả lời ngay lập tức:
【Không phải nói mua cơm thịt kho là được tặng đùi gà à?】
Tôi chợt hiểu — chắc cô ta nói đến chương trình khuyến mãi khai trương trước đây.
Lúc mới mở, để thu hút khách, tôi chịu lỗ nặng — người khác tặng trứng hoặc nước ngọt, tôi tặng hẳn đùi gà to.
Nhưng chương trình đó chỉ kéo dài một tháng rồi kết thúc.
Tôi trả lời:
【Thật xin lỗi ạ, chương trình tặng đùi gà là ưu đãi khai trương, đã kết thúc một tuần trước rồi. Trong phần mô tả món ăn có ghi rõ ạ.】
【Nếu lần sau chị đặt hàng, chị ghi chú lại, em sẽ tặng miễn phí cho chị một cái nhé.】
Cô ta lại trả lời ngay:
【Ghét nhất mấy loại cửa hàng chơi chiêu như nhà cô, làm không nổi thì đừng làm khuyến mãi. Lúc thì bảo có, lúc thì lại bảo hết — chẳng phải lừa khách sao?】
【Tôi có phải thiếu cái đùi gà của cô đâu? Nhưng mà thôi, tôi không đặt quán cô nữa. Giờ cô hoàn tiền cho tôi, không thì tôi đánh giá 1 sao!】
?
Tôi trừng mắt, suýt nghẹn thở.
Giọng điệu cô ta vừa chua ngoa vừa hạ nhục tôi.
Còn nói tôi “lừa dối khách hàng”.
Tội danh này tôi chịu không nổi.
Nhưng cách nói của cô ta khiến tôi nhớ ra một người quen.
Tôi mở lịch sử chat cũ ra xem — quả nhiên là cô ta đã từng vài lần hoàn tiền.
Lý do thì đủ kiểu: lúc thì “thịt quá béo, ăn ngán”, lúc thì “cơm nhiều mà thịt ít”.
Rõ ràng là cố tình gây chuyện.
Nhưng tôi vẫn phải hoàn tiền, dù không cam tâm, vì quán mới mở, điểm đánh giá quan trọng như mạng sống.
Chỉ cần cô ta để lại 1 sao, lượng đề xuất của nền tảng giảm ngay; đối thủ xấu bụng lại nhân cơ hội châm chọc, đánh giá giả, đạp tôi xuống nữa.
Mất vài tháng mới gỡ lại được điểm.
Tôi tức đến nghiến răng ken két.
Cô ta nắm đúng điểm yếu — biết tôi sợ đánh giá xấu.
Tôi đã treo thông báo “kết thúc chương trình tặng đùi gà” ở chỗ dễ thấy nhất, mô tả món ăn cũng ghi rõ ràng.
Hơn nữa, combo “cơm thịt kho + đùi gà” chỉ đắt hơn cơm thường 3 tệ, lại còn dùng được coupon giảm giá.
Nghĩa là chỉ cần thêm 2 tệ là được hẳn cái đùi gà 5 tệ.
Đã kết thúc ưu đãi hơn một tuần, mà đây là lần đầu tiên có người như thế.
Tôi bực bội đến giật giật thái dương, nhưng vẫn cố giữ giọng bình tĩnh:
【Thật xin lỗi vì khiến chị không hài lòng. Theo chênh lệch giá combo, em hoàn lại chị 3 tệ, chị thấy được không ạ?】
Điểm đánh giá quý thật, nhưng tôi không thể chiều mãi người muốn ăn chùa.
Không có đùi gà à? Thì tôi trả lại tiền đùi gà cho cô!
Lần này cô ta không trả lời, mà bấm chấp nhận hoàn tiền ngay.
Nhìn số tiền 3 tệ bị trừ, tôi cảm giác như giẫm phải cứt chó — không đau nhưng khó chịu kinh khủng.
Tôi tự an ủi: làm ăn thì phải gặp đủ kiểu người thôi.
Đến tối, trước khi đóng cửa, tôi như thường lệ mở đánh giá lên xem.
Không xem thì thôi, xem xong tôi suýt tức đến phát điên.
Đánh giá mới nhất chính là của cô ta — 1 sao sáng choang.
【Đánh giá 1 sao để nhắc bản thân, không bao giờ đặt quán này nữa.】
【Cơm ăn ngấy, không có đùi gà, bảo là quên, chỉ hoàn 3 tệ. Làm khuyến mãi mà không giữ lời, trả 3 tệ như bố thí cho ăn mày. Thái độ tệ, không bao giờ quay lại!】
2