3
Sáng sớm hôm sau, tôi đã liên hệ được với anh shipper hôm qua – người giao đồ cho cô “Cừu con giỏi nhất” – để hỏi thăm địa chỉ nhà cô ta.
Shipper nói qua điện thoại:
“Địa chỉ này nhiều shipper chặn rồi.”
“Mỗi lần giao xong, tầm hơn chục phút sau cô ta ăn xong thì lập tức báo không nhận được hàng để yêu cầu hoàn tiền.”
“Nghe nói cô ta làm bên mảng kinh doanh cá nhân, sim số thì nhiều vô kể, toàn dùng số của công ty để đăng ký, luân phiên lập tài khoản trên app để ăn chùa.”
Ồ, thì ra là tay lão luyện trong giới “ăn không trả tiền”.
Trước thì lừa shipper, giờ thì quay sang lừa luôn cả chủ quán.
Shipper kể thêm:
“Có một anh từng đến tận nhà cô ta đối chất, cuối cùng bị cô ta kiện ngược lên nền tảng. Thế là tài khoản của ảnh bị khóa luôn.”
“Lẽ ra chỉ phải bồi thường tiền một bữa ăn, giờ thì mất luôn nồi cơm.”
Xem ra cô “Cừu con” này không phải dạng vừa – được nền tảng bảo kê, sai cũng thành đúng.
Nhưng lần này, dù có trời sập tôi cũng phải làm cho ra lẽ.
Cứ nhịn mãi thì chỉ có thiệt thân.
Đối đầu là điều chắc chắn, nhưng tôi cần tìm cách thông minh hơn.
Buổi chiều, lúc vắng khách, tôi tranh thủ dò đường theo địa chỉ mà cô ta dùng để đặt đồ, tìm đến khu căn hộ cô ta khai báo.
Tới dưới tòa nhà, tôi thấy có một chiếc xe máy giao hàng đang đậu, một anh shipper mặc đồng phục đang gọi điện, vừa gọi vừa thở dài.
Cuộc gọi mãi không ai bắt máy, anh ta lẩm bẩm:
“Thật bó tay… bổ sung rồi mà vẫn đòi hoàn tiền toàn bộ.”
“Ăn chùa mà không nhằm vào các ông chủ lớn, lại nhè tôi – con cừu béo chẳng còn mấy sợi lông – mà nhổ đến sạch trơn.”
Tôi vốn thân thiện, liền tiến lại hỏi chuyện.
Anh shipper đang bực, cũng không giấu giếm gì, tuôn hết ra:
“Tôi bị người tầng trên lừa rồi.”
“Hôm qua giao trà sữa, ban đầu thì không sao, vài phút sau lại bảo bị đổ, yêu cầu hoàn tiền toàn bộ.”
“Tôi đã hết mức bồi thường được trong ngày, đành bỏ tiền túi mua ly khác để cô ta hủy khiếu nại. Nhưng tôi mải làm, chưa kịp kiểm tra thì nền tảng đã duyệt hoàn tiền, còn phạt tôi 50 tệ, nói là tôi giao hàng không đạt.”
Cái kiểu lách luật điêu luyện như hít thở này, tôi quen quá rồi.
Tôi hỏi:
“Tầng 4, căn 402 đúng không?”
“Ủa? Sao cô biết?”
“Vì tôi cũng là một con cừu sắp rụng hết lông đây.”
Tôi và anh shipper nhìn nhau, cùng thấy trong mắt đối phương ngọn lửa căm phẫn bốc lên ngùn ngụt.
Thế là cả hai không nói không rằng – cùng lên tầng.
Tới nơi, tôi gõ cửa. Một lúc lâu sau, mới có người ra mở.
Là một ông cụ chân yếu tay mềm.
Anh shipper cũng ngớ người – không nghĩ lại là một ông cụ.
Dù vậy, cơn tức vẫn chưa nguôi, anh ta hỏi thẳng:
“Hôm qua nhà bác có yêu cầu hoàn tiền đúng không ạ?”
Ông cụ tỏ vẻ hoang mang:
“Hoàn tiền gì? Các cậu là ai? Tìm ai vậy?”
Ông cụ đeo răng giả, chắc cũng không phải kiểu người thích trà sữa.
Tôi liền dịu giọng, lễ phép hỏi:
“Bác sống một mình à? Hôm qua địa chỉ này có đặt đồ ăn, phản hồi không hài lòng nên cháu – là chủ quán – tới tận nơi xin lỗi ạ.”
Ông cụ đáp:
“Bác sống một mình. Mà bác đâu có đặt gì đâu, đồ ăn gì chứ?”
Địa chỉ hoàn toàn khớp – đúng là nhà này.
Chắc người đặt là người thân của ông.
Hoặc cũng có thể ông đang bênh người nhà nên giả vờ không biết.
Anh shipper bắt đầu mất kiên nhẫn:
“Cháu giao đúng địa chỉ này, còn có ghi chú là không gõ cửa, chỉ đặt ở cửa.”
Ông cụ cũng cáu:
“Tôi bảo rồi tôi không đặt gì hết! Tôi lớn tuổi rồi, mấy thứ này không hiểu!”
“Mấy người tìm ai thì đi tìm đi, chuyện này không liên quan đến tôi!”
Tôi liếc nhìn kệ giày ngay cửa – chỉ có hai đôi giày thể thao và giày da kiểu cũ.
Không giống một nơi có phụ nữ trẻ sống.
Không khí bắt đầu căng.
Anh shipper với ông cụ lời qua tiếng lại, chẳng ai nhường ai.
Tôi đứng giữa, thấy tình hình không ổn liền vội ngăn lại.
Rồi nói với ông cụ:
“Thật xin lỗi bác, chắc bọn cháu nhầm rồi, phiền bác quá, xin lỗi ạ.”
Ông cụ lườm một cái, đóng cửa đánh rầm, còn lẩm bẩm:
“Suốt ngày gặp mấy người kỳ lạ tới kiếm chuyện!”
Chắc chắn địa chỉ không sai – nhưng ông cụ rõ ràng không giống kiểu người giỏi giở chiêu trò ăn chùa.
Cô “Cừu con” kia từng ghi chú “không gõ cửa, đặt ở cửa”, rất có thể là cố ý dùng địa chỉ nhà người khác.
Chờ shipper giao hàng xong, cô ta mới đến lấy.
Với cái kiểu ba ngày hai bữa “hút máu” để ăn không của người khác, thì cửa nhà cô ta thật sự chắc đã bị nhiều người đập đến rụng bản lề rồi.
Vì thế mới phải chơi chiêu: điền địa chỉ giả, giao xong thì tới lén lấy về.