7
Nhờ có nền tảng “chống lưng”, cô ta mới có thể vênh váo đến mức này.
Thật chẳng khác gì ngồi hẳn lên đầu tôi rồi… “giải quyết nỗi buồn”.
Thậm chí cô ta còn gửi tin nhắn dạy luật cho tôi:
“Sản xuất hoặc kinh doanh thực phẩm không đạt tiêu chuẩn an toàn vệ sinh thực phẩm, người tiêu dùng có quyền yêu cầu bồi thường gấp mười lần giá trị món hàng hoặc gấp ba lần thiệt hại. Nếu mức bồi thường dưới 1.000 tệ, sẽ tính tròn là 1.000.”
“Tôi đã chụp lại đầy đủ đoạn chat cùng bằng chứng là sợi tóc, sẵn sàng gửi cho cơ quan giám sát thị trường và nộp hồ sơ khởi kiện.”
Tôi chỉ cười nhạt:
“Xin lỗi nhé, tôi không đền. Cô cứ nộp đơn ‘Ăn An Tâm’ để xin bồi thường đi.”
Không ngờ cô ta thật sự đi nộp đơn xin bồi thường “Ăn An Tâm”.
Trước còn tỏ ra mình là “người rộng lượng”, bảo rằng cho tôi cơ hội thương lượng lần cuối, giờ thấy tôi cứng rắn thì quay ngoắt 180 độ, không cần khách sáo nữa.
Tôi thậm chí còn mong cô ta nộp đơn – vì ngay khi cô ta vừa nộp “Ăn An Tâm”, tôi cũng lập tức mở hệ thống bảo hiểm trên nền tảng, gọi điện trực tiếp đến công ty bảo hiểm tố cáo cô ta gian lận bảo hiểm.
Gian lận bảo hiểm là chuyện nghiêm trọng, dù chỉ một tệ cũng không thể bỏ qua.
Bên bảo hiểm lập tức hứa sẽ phối hợp cùng tôi báo công an nếu cần.
Chuyện chưa dừng lại ở đó.
Đúng lúc này, bên đồn công an gọi điện thông báo:
vụ việc có dấu hiệu tống tiền, yêu cầu tôi cùng họ đến trực tiếp nhà cô ta để xử lý.
Tôi lập tức giao quán lại cho lão Trương, rồi chạy thẳng tới khu chung cư.
Lần này, là cảnh sát gõ cửa – cô “Cừu con” dĩ nhiên không dám không mở.
Cửa hé mở, cô ta ló đầu ra, cảnh giác hỏi:
“Các người tìm ai?”
Tôi đứng ngay cạnh, cười nhếch mép:
“Ơ, mới một tuần mà quên tôi rồi à?”
“Tôi là chủ quán cơm thịt kho đây. Cô không phải vừa mới xin hoàn tiền với lý do có tóc trong cơm sao?”
“Giờ tôi và công an cùng tới đây, cô lấy cơm ra đi – tôi cần mang đi giám định DNA, xác minh xem tóc của ai để còn truy trách nhiệm.”
“Nếu cô không thể xuất trình bằng chứng, thì đây chính là hành vi tống tiền trắng trợn!”
Cô ta nhìn thấy tôi lại còn dẫn theo công an đến tận cửa, mặt sầm xuống.
Nghe đến chuyện giám định DNA sợi tóc, cô ta không nhịn được, mắng thẳng:
“Cô điên à?”
“Tôi vứt lâu rồi, ai hơi đâu giữ cơm để giám định cho cô!”
Tôi liền lớn tiếng:
“Vứt rồi?”
“Thế thì như lần trước thôi – cô vứt vào thùng rác nào, mời cô đến đó tìm lại giúp tôi!”
“Tôi đến nhanh đấy, tính từ lúc giao cơm đến giờ chỉ hơn hai tiếng đồng hồ, rác còn chưa kịp đổ đâu!”
Lúc này, cảnh sát nghiêm giọng:
“Lần trước vì ăn chùa mà đã cảnh cáo cô rồi, sao giờ lại vẫn tái phạm?”
“Cô có biết hành vi hiện tại là gì không? Là gây rối trật tự kinh doanh, cố ý bôi nhọ danh dự người khác, và nghiêm trọng hơn – là hành vi tống tiền.”
“Căn cứ theo quy định, hoàn toàn có thể bị tạm giữ hành chính.”
“Cô có hai lựa chọn: một là lấy phần cơm ra, hai là hoàn tiền cho người ta!”
Tôi biết rõ cảnh sát cũng chỉ có thể điều phối và cảnh báo,
chứ với số tiền nhỏ thế này, chưa đủ điều kiện xử lý hình sự – cùng lắm là dân sự, nhắc nhở là chính.
Nhưng không ngờ, lần này cô “Cừu con” không sợ chút nào,
giọng còn mang theo thái độ khinh khỉnh, đầy khiêu khích.
Cô ta chẳng đả động gì đến chuyện “ăn chùa”,
ngược lại lại tranh thủ tố ngược tôi với cảnh sát.
Cô ta chỉ tay vào mặt tôi:
“Các anh nhìn cho rõ, chính cô ta đang quấy rối tôi!”
“Hết lần này đến lần khác tới tận nhà tôi, làm phiền cuộc sống của tôi, nếu muốn bắt người thì bắt cô ta trước đi!”
“Còn tôi? Tôi ăn cơm ở quán cô ta và phát hiện có tóc – tôi yêu cầu hoàn tiền là đúng quy định, dựa vào đâu bắt tôi trả lại?”
Cô ta chết cũng không chịu thừa nhận – ngang như cua, vô lý như thể thế giới này là của mình.
Cảnh sát cũng không nhịn được nữa, chỉ thẳng tay vào mặt cô ta:
“Người ta có camera giám sát bếp 24/7, hai người nấu ăn đều đội mũ, một người đầu trọc, một người tóc đỏ – cô nói tóc đen trong ảnh là của ai?”
“Nói thẳng ra – chính cô tự bỏ tóc vào!”
“Cô không muốn trả lại tiền cũng được – nhưng đừng nói chúng tôi ép cô. Giờ cô hãy mang cơm ra, để chúng tôi hỗ trợ mang đi xét nghiệm.”
Biết mình đuối lý, không phản bác được, cô ta bắt đầu lăn ra ăn vạ.
Cổ nghển lên, la lớn:
“Tôi vứt rồi thì lấy đâu ra nữa!”
“Dù gì tôi cũng thật sự nhặt được tóc trong cơm, nền tảng đã xét tôi thắng, mấy người còn định xen vào gì nữa? Có chuyện thì tự đi mà nói với nền tảng ấy!”
8
Thương lượng tới lui, lần này cô “Cừu con” nhất quyết không trả tiền, mà cũng chẳng đưa được phần cơm ra.
Cảnh sát đã nói hết nước hết cái, cả nhẹ nhàng lẫn cứng rắn, miệng sắp bốc khói đến nơi.
Nhưng cô ta thì trơ như đá, dầu muối không ăn, khiến ngay cả cảnh sát cũng thấy đau đầu và bất lực.
Nhìn dáng vẻ vênh váo của cô ta, tôi tức đến choáng đầu, trong lòng nghẹn ứ.
Chúng tôi ầm ĩ một hồi, hàng xóm trong hành lang tụ lại xem rất đông.
Nhưng đa phần là các ông bà lớn tuổi, không hiểu chuyện đặt đồ ăn online, nghe thì mù mờ, đoán bừa.
Bắt đầu có người thì thào:
“Cơm nhà này không sạch sẽ gì đâu, ăn ra cả tóc kìa.”
Tôi nghe xong mà đầu ong lên như sấm, phải ra sức giải thích, nói khô cả miệng.
Đúng lúc ấy, trong đám đông có tiếng phụ nữ vang lên:
“Cảnh sát ơi! Cô ta cũng từng ăn không trả tiền ở chỗ tôi!”
Một chị gái chen qua đám đông, vỗ ngực đầy căm phẫn:
“Nhà tôi bán bánh bao, kinh doanh nhỏ lẻ, chỉ mong lên nền tảng kiếm thêm thu nhập.”
“Kết quả là trước đây cô ta đặt mua mười mấy cái bánh bao bên tôi, rồi bảo ăn ra đá sỏi, đòi hoàn tiền toàn bộ. Tôi đồng ý rồi thì cô ta quay sang để lại đánh giá xấu, còn khuyên người khác đừng tới mua nữa!”
Càng nói chị càng kích động: