Ăn mặc chỉn chu, còn đánh son bóng lấp lánh – rõ ràng là đang đi làm, muốn giữ hình tượng.
Chị bánh bao áp mặt vào kính, ghé tai nói nhỏ với tôi:
“Có phải cô ta không?”
“Hộp cơm của em vẫn đang để trên bàn kìa, chưa mở ra luôn ấy!”
Cô “Cừu con” đúng là vội vã – vừa nhận hàng chưa mở ra đã vội bấm hoàn tiền.
Tôi và chị nhìn nhau, đẩy cửa bước vào.
Đúng lúc giờ cơm trưa nên công ty vắng, lác đác vài người đang ăn, không ai chú ý hay ngăn chúng tôi.
Tôi bước nhanh đến, chỉ tay vào mặt cô ta, hỏi:
“Tóc đâu? Trong cơm của tôi, tóc đâu?”
Cô “Cừu con” đang gõ gì đó trên điện thoại, bị tôi bất ngờ ập tới thì giật mình,
ngước đầu lên nhìn thấy tôi thì mặt tái mét, rồi chuyển dần sang đỏ bừng, cuối cùng xám xịt như đáy nồi.
Cô ta nghiến răng, nén tức:
“Cô điên à?”
À, đúng vị. Đúng giọng. Cô “Cừu con” chính hiệu.
Tôi liền giật hộp cơm, định mở ra ngay tại chỗ – cô ta hoảng hốt đẩy tay tôi, không cho mở.
Tôi liền hét lên giữa văn phòng:
“Không phải cô bảo có tóc trong cơm sao? Tóc đâu? Tóc ở chỗ nào?”
“Cơm còn chưa mở ra mà đã nói có tóc – tóc từ đâu mà ra vậy?”
Chị bánh bao chỉ thẳng vào mặt cô ta, mắng lớn:
“Cô sống kiểu gì mà mặt dày thế? Nhìn cũng có công ăn việc làm tử tế mà đi làm cái trò thất đức như thế à?”
“Cô làm vậy là lừa đảo, là phạm pháp đấy! Công an người ta đã lập hồ sơ điều tra rồi mà cô còn không biết xấu hổ? Cô không nghĩ cho bản thân thì cũng phải nghĩ cho bố mẹ mình chứ – người ta già rồi còn phải chịu nhục vì con gái?”
Chị ấy nói chuyện vốn đã to tiếng, lần này càng dõng dạc, từng từ rắn như đinh đóng cột:
“Thất đức! Lừa đảo! Mặt dày!” – cứ thế mà quăng thẳng vào mặt “Cừu con”.
10
Tiếng hét của chị bán bánh bao vang vọng trong văn phòng đang yên tĩnh như nổ một quả pháo giữa trưa.
Đồng nghiệp của cô “Cừu con” lập tức vểnh tai, thò đầu nhìn, mắt liên tục đảo qua đảo lại giữa ba chúng tôi.
Dù mặt dày thật, nhưng cô ta cũng không mặt dày đến mức hoàn toàn không biết xấu hổ.
Cô lắp ba lắp bắp giải thích:
“Tôi… tôi mở rồi! Tôi mở ra thấy có tóc nên ném đi rồi!”
“Tôi ăn cơm mà thấy có tóc thì đòi hoàn tiền là chuyện bình thường chứ? Tôi không cần cơm nữa, cô đem về là được mà?”
“Tôi chưa từng thấy kiểu chủ quán nào thái độ như cô…”
Cô ta còn chưa nói xong, tôi đã đưa điện thoại ra – cho cô ta xem thông báo từ nền tảng: Yêu cầu hoàn tiền đã bị từ chối.
Tôi mỉa mai:
“Tôi cũng chưa từng thấy kiểu khách nào ăn chùa mà còn ngẩng cao đầu như cô.”
Chị bán bánh bao cũng đảo mắt, liếc cô ta một cái đầy khinh bỉ, rồi cười nhạt:
“Yên tâm, chúng tôi không giống cô – sống không nổi vì thiếu mười mấy đồng.”
Cả văn phòng bắt đầu xôn xao, các đồng nghiệp rì rầm bàn tán, ánh mắt nhìn cô ta đầy thích thú.
“Cuối cùng cũng thấy cô ta bị quả báo! Hồi trước uống trà sữa của tôi còn không trả tiền, sau đó lại quay ra nói tôi keo kiệt.”
“Cô ta ngày nào cũng đòi đi nhờ xe tôi, nhà thì cách công ty có vài bước mà cũng lười đi bộ.”
“Ủa, không phải chỉ có tôi từng bị hại hả? Tôi tưởng mình là ngoại lệ!”
…
Từng lời từng lời buông xuống, mọi người bắt đầu kể lại những "chiến tích" của cô ta.
Người thì bị xù tiền trà sữa, người thì bị ép hoàn tiền, bị đánh giá xấu, còn bị vu oan quấy rối.
Không biết là ai gọi, mà chỉ trong vài phút, nhân viên ăn trưa đều quay lại, đứng đầy cả văn phòng hóng chuyện.
Cô “Cừu con” bị vây giữa vòng vây dư luận, nói gì cũng không thể giải thích nổi.
Mắt cô ta trừng trừng, nhìn tôi như muốn lột da, ăn tươi nuốt sống, nghiến răng chỉ tay vào tôi mắng:
“Cô bị điên à? Yêu cầu hoàn tiền đã bị từ chối rồi, cô còn đến đây gây chuyện làm gì?”
“Chỉ vì mười mấy hai chục đồng mà cô cứ bám tôi hoài, rõ ràng là lỗi của cô, không thì sao nền tảng lại hoàn tiền cho tôi? Cô thử tự soi lại mình xem!”
Nhưng giờ vấn đề không chỉ là trả hay không trả, hoàn tiền hay không hoàn tiền nữa.
Giờ là công ty bảo hiểm, cảnh sát, nền tảng, cùng cả đám chủ quán từng bị ăn chùa – tất cả đều đang chờ cô ta đưa ra lời giải thích.
Cô ta càng hoảng, tôi càng thấy sướng.
Tôi lạnh giọng:
“Nền tảng tha cho cô vài lần, cô thật sự tưởng mình là thượng đế rồi à?”
“Với cái mặt này, cô không nghĩ nên soi lại mình trước sao?”
Cô ta đập bàn, đứng bật dậy, gào lên:
“Cô!”
Cô ta đứng lên – tôi thì quỳ xuống.
Tôi ôm chặt lấy chân cô ta, gào khóc thảm thiết: