1
Tôi nhận lấy kh//ẩu sú//ng mà cha đưa.
Tất cả đều sững sờ, chỉ có Ôn Thời An bình tĩnh nhìn tôi, chắn Phó Nhu ra sau lưng.
“Anh,” tôi kéo khóe môi, giọng nói lạnh như băng, “anh sợ em sẽ tổn thương cô ta đến thế sao?”
Cổ họng Ôn Thời An khẽ chuyển động, bộ quân phục rằn ri càng làm nổi bật bờ vai thẳng tắp, nhưng lúc này lại cứng đờ bất động.
“Sương Hàn,” giọng anh khàn đục, từng từ như bị nghiến qua kẽ răng, “chuyện này là anh có lỗi với em. Em muốn trừng phạt thế nào cũng được, nhưng chồng của Nhu Nhu đã ch//ết rồi, anh phải chăm sóc cho cô ấy.”
Tôi khẽ bật cười, ánh mắt rơi vào thân hình đang run rẩy kia.
Phó Nhu mặt trắng bệch, ngón tay bấu chặt lấy vạt áo Ôn Thời An, nước mắt rơi lã chã như chuỗi ngọc đứt dây.
Bộ dạng thế này, ai nhìn vào cũng sẽ mềm lòng.
Ôn Thời An siết chặt tay cô ta, giọng dịu dàng:
“Đừng sợ, có anh đây.”
Một câu nói như mũi kim tẩm độ//c, đâm thẳng vào tim tôi.
Ba năm trước, lúc viết quân lệnh trạng lên đường ra biên giới, anh cũng từng ôm tôi và nói:
“Đừng sợ, có anh đây. Đợi anh về rồi mình kết hôn.”
Tôi hít sâu một hơi, chĩa sú//ng vào ngực anh.
Anh không né, chỉ theo bản năng đưa Phó Nhu ra sau che chắn hoàn toàn.
“Ôn Thời An, tôi cho anh ba giây.”
Giọng tôi bình thản đến đáng sợ:
“Đây là cơ hội cuối cùng để anh hối hận.”
Ôn Thời An không đáp.
Chỉ lặng lẽ nhắm mắt lại.
“Ba… hai… một!”
“Cạch—”
Không phải tiếng lên đạn, mà là tiếng sú//ng rơi xuống đất.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Ôn Thời An, tôi bật cười thành tiếng:
“Lăng Sương Hàn tôi không đến mức vì một gã đàn ông mà làm bẩn tay mình.”
“Anh đã không tiếc mạng để bảo vệ cô ta, thì tôi tất nhiên sẽ tác thành cho hai người.”
Tôi nhìn xuyên qua Ôn Thời An, ánh mắt dừng lại nơi người phụ nữ đang trốn sau lưng anh.
“Chị dâu, tôi muốn uống chén trà do chị dâng.”
Cả trại huấn luyện im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng nghe thấy.
Mọi người đều tưởng tôi sẽ gây ra một trận long trời lở đất, dù sao cả doanh trại cũng biết tiểu thư nhà họ Lăng không thể dung thứ điều gì.
Tôi chờ đợi ba năm, cuối cùng lại đổi lấy một Ôn Thời An mang vợ góa của đồng đội trở về.
Dù có đánh ch//ết anh ta, cũng không quá đáng.
Không ai dám tin, tôi lại buông tha cho hai người họ nhẹ nhàng đến vậy.
Phó Nhu run rẩy bước đến, nâng chén trà lên, giọng lắp bắp:
“Cô Lăng… xin lỗi…”
Tôi nhận lấy, khẽ nhấp một ngụm.
Trà phổ nhĩ thượng hạng, nhưng vị đắng lại khiến lòng se sắt.
Tôi xoay người, cầm lấy phong bao đỏ đã chuẩn bị sẵn.
Rồi ném thẳng xuống dưới chân Ôn Thời An.
“Hôn sự của hai người, tôi chuẩn rồi.”
“Chúc hai vị yên ổn mà sống, bình an thuận lợi.”
2
Sau khi Ôn Thời An đưa Phó Nhu rời đi, tôi bước vào nhà kính trồng hoa, mới phát hiện cha đã đứng ở cửa không biết từ khi nào.
“Con không muốn nghĩ lại sao? Thẩm Nam Chỉ tính tình ngỗ nghịch, thủ đoạn lại tàn nhẫn.”
“Cha sợ con gả qua đó sẽ chịu thiệt.”
“Chuyện của Ôn Thời An, chỉ cần con phản đối, cuộc hôn nhân đó chẳng có giá trị gì cả.”
Tôi tập trung cắt tỉa một đóa hồng trắng, kéo kéo lưỡi kéo, dứt khoát loại bỏ cành lá thừa.
“Chuyện tình cảm, điều quan trọng nhất là sự chân thành. Trong lòng anh ta đã có người khác, cố giữ lại chẳng khác nào tự làm nhục chính mình.”
“Chi bằng đổi lấy một đồng minh giá trị hơn. Thế lực nhà họ Thẩm, chẳng phải rất hợp với nhà họ Lăng ta sao?”
Ánh mắt cha tôi lộ vẻ xót xa, nhưng thấy tôi bình tĩnh như không, ông cuối cùng chỉ thở dài, xoay người rời đi.
Ở sân trước, hai nhóm người đang bận rộn.
Một nhóm là cấp dưới của Ôn Thời An, đang dọn hết đồ đạc của anh ta ra khỏi biệt viện của tôi;
Nhóm còn lại là quản gia nhà họ Thẩm, đang bàn bạc chi tiết hôn sự với cha tôi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên đột ngột khiến cánh hoa trong tay tôi rơi xuống.
Là Thẩm Nam Chỉ.
Vừa nhấc máy, tiếng n//ổ vang dội bên kia làm tai tôi ong lên.
“Anh Thẩm,” tôi nhíu mày, “anh muốn dọa tôi điếc thật đấy à?”
Sau một loạt tiếng sú//ng dồn dập, đầu dây bên kia đột nhiên im bặt.
“Xin lỗi,” giọng Thẩm Nam Chỉ vừa thở hổn hển, “vừa nãy đang truy quét tàn dư ở biên giới, suýt nữa bị bọn chó ch//ết bên kia vây chặt rồi.”
“Nghe nói cô đã nhận sính lễ của tôi?” Giọng anh ta chợt căng lên, “Đồng ý gả cho tôi rồi à?”
Tôi cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:
“Đang đấu sú//ng mà còn rảnh gọi điện cho tôi?”
“Một tuần nữa kết hôn, trễ thì khỏi.”
Bên kia im lặng vài giây, rồi là một tiếng nổ còn dữ dội hơn.
Giữa tiếng pháo nổ, Thẩm Nam Chỉ cười lớn đầy hứng thú:
“Được! Lăng Sương Hàn, dù trời có đổ dao, ông đây cũng cưới cô!”