Nhưng anh ta chỉ liếc cô ta một cái hờ hững, rồi bước thẳng tới cửa, rút dao găm, nạy viên đạn ra khỏi cánh cửa.
Anh cẩn thận dùng tay áo lau sạch vụn gỗ bám trên viên đạn, rồi hai tay kính cẩn trao lại cho tôi.
Tôi nhận lấy viên đạn, giơ chân đá anh một cú.
“Quản cho tốt người của anh.”
Ôn Thời An bị đẩy lùi vài bước, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc khó tin.
Tôi khẽ hất cằm về phía Phó Nhu vẫn còn quỳ trên đất:
“Đỡ cô ta dậy.”
“Dù sao cũng đang ma/ng th/ai, quỳ lâu không tốt cho đứa bé.”
4
Ôn Thời An sững người trong chốc lát, ánh mắt phức tạp nhìn về phía bụng Phó Nhu.
Một lúc sau, anh vẫn cúi người đỡ cô ta dậy, dịu dàng xoa đầu trấn an đôi câu.
Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Trợ lý của cha tôi đứng ở ngưỡng cửa, cung kính cúi chào:
“Gia chủ mời mọi người đến thư phòng một chuyến.”
Tôi khẽ gật đầu, sau đó dặn:
“Trợ lý Lý, thay toàn bộ vệ sĩ trực hôm nay.”
“Nhà tôi không cần những kẻ đến cửa cũng giữ không nổi. Ai cũng có thể vào được, nhìn mà chướng mắt.”
Sắc mặt Phó Nhu lập tức trắng bệch hơn vài phần.
“Rõ!” Trợ lý lập tức nhận lệnh.
Bên ngoài, mưa rơi lất phất.
Từ viện tôi đến thư phòng của cha vẫn còn một quãng đường.
Người hầu vừa bước lên định che dù cho tôi thì Ôn Thời An đã nhanh tay cầm lấy cán dù trước.
“Anh,” tôi liếc nhìn Phó Nhu đang đứng sau lưng anh ta, “vị hôn thê của anh vẫn đang nhìn đấy. Che dù cho tôi, không hợp lẽ.”
“Tôi tự che được.”
Tôi đưa tay ra định lấy chiếc dù, nhưng anh ta lại nắm chặt cán dù hơn.
Tán dù hơi nghiêng, khiến mưa làm ướt một bên vai áo anh.
“Tôi đã quen chăm sóc em rồi.” Cổ họng anh khẽ chuyển động, “Cho dù chúng ta không thể ở bên nhau, tôi vẫn là anh của em. Sương Hàn, đừng đối xử với tôi lạnh nhạt như vậy.”
Tôi bật cười khẽ, giọng nói lạnh như băng:
“Ôn Thời An, tôi đã trưởng thành rồi, không cần anh nữa.”
Hành lang chỉ dài năm sáu mét.
Tôi sải bước nhanh hơn, tránh khỏi tán dù của anh ta, bước nhanh vào dưới mái hiên.
Sau lưng, tiếng của Ôn Thời An như không kìm nén được nữa:
“Sương Hàn! Tính khí em cứ cứng đầu như vậy, sau này gả cho người ta sẽ chịu thiệt đấy!”
“Em có biết không, cha em đã bắt đầu sắp xếp chuyện liên hôn cho em rồi!”
Tôi không quay đầu, cũng chẳng buồn nghe những lời quan tâm giả tạo của anh ta nữa.
Dọc theo hành lang lên lầu hai, bên ngoài thư phòng của cha tôi là một hàng vệ sĩ đứng nghiêm trang.
Dưới chân mỗi người là một chiếc rương lớn, từ súng ngắn đến thư họa cổ vật, đủ mọi thứ quý hiếm.
Tôi bước qua, lập tức khẽ gật đầu hành lễ với họ.
Sau đó, tôi nghe tiếng Phó Nhu hít mạnh một hơi đầy kinh ngạc.
Cô ta dừng lại, chăm chú nhìn một sợi dây chuyền gắn sapphire, trầm trồ:
“Đẹp quá…!”
“Bày biện hoành tráng thế này, là chuẩn bị cho hôn lễ của chúng ta sao?”
Ôn Thời An nhíu mày, cảm thấy có điều không ổn.
Hôm qua anh ta vừa báo cáo với cha tôi rằng, để tránh làm tôi tổn thương, đám cưới với Phó Nhu sẽ tổ chức đơn giản, chỉ là một bữa tiệc nhỏ trong nhà.
Hơn nữa, những người này đều là gương mặt lạ, không phải thuộc hạ trong phủ.
Các vật phẩm trong khay cũng quá mức quý giá, hoàn toàn không phải tài lực của anh ta có thể chuẩn bị được.
Đây rõ ràng không phải là sính lễ để cưới Phó Nhu, mà là… của người khác mang tới.
Ý nghĩ đó khiến tim anh ta trĩu nặng.
“Không phải tôi chuẩn bị.” Anh trầm giọng nói.