Vụ việc đầu tiên tôi xử lý sau khi được điều về thành phố biển phương Nam lại chính là chuyện chồng mình bị tạm giữ vì dính líu đến hành vi mua dâm.
Tập hồ sơ trải rộng trên bàn làm việc, từng hàng chữ đen in trên nền giấy trắng như dội thẳng vào mắt, khiến hốc mắt tôi cay xè, cổ họng nghẹn đắng.
Thấy tôi sững người, cậu cấp dưới tốt bụng nhỏ giọng giải thích:
“Đội trưởng An, chắc chị chưa nắm vụ này… liên quan đến cậu cả nhà họ Bùi – người giàu nhất cái đất Hải Xuyên – với cô bạn gái nhỏ nhắn của ảnh đó.”
“Cặp đó đang hot cực trên mạng xã hội luôn. Kiểu chú lớn trầm ổn với em gái ngọt ngào, cách biệt tuổi tác mà nhìn vẫn dính lấy nhau như keo.”
Cậu ta cúi người, hạ giọng, nở nụ cười hiểu chuyện:
“Nghe nói hôm qua cô nàng giận dỗi vì Bùi tổng bận không đi shopping cùng, nên mới nổi hứng gọi cảnh sát. Chắc kiểu tình thú thường ngày thôi.”
Tôi không đáp lại, chỉ đứng dậy, bước thẳng về phía phòng hòa giải.
Cửa không đóng kín, vừa đến gần tôi đã thấy Bùi Đình Thâm đang quỳ một chân dưới đất, cẩn thận dùng chiếc vest cao cấp giá mấy trăm triệu để lau vết trà sữa dính trên giày cho cô gái ấy.
Từng động tác của anh ta chậm rãi, dịu dàng, như thể đang nâng niu một báu vật.
Cô gái đung đưa mũi chân, giọng nũng nịu xen lẫn trách yêu:
“Bùi Đình Thâm, anh ngốc thật hả? Em báo công an bắt anh rồi đó, vậy mà anh còn đối xử tốt với em vậy sao?”
Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta rợn sống lưng.
“Tiểu yêu tinh, chỉ cần em vui, cả mạng này anh cũng không tiếc.”
Dưới ánh đèn hành lang chập chờn sáng tối, tim tôi như bị ai đó nhấn chìm xuống một vực sâu không đáy.
Nếu đã coi việc báo cảnh sát là một trò đùa tình ái, thì là vợ – tôi không thể không có mặt trong vở kịch đó. Người tự tay tống anh ta vào trại, nhất định phải là tôi.
Tôi siết chặt tờ lệnh triệu tập trong tay, xoay người dặn dò Tiểu Trương đang đứng phía sau:
“Dẫn họ vào phòng thẩm vấn. Làm đúng quy trình, không bỏ bước nào.”
Tiểu Trương khựng lại một nhịp, gương mặt thoáng hiện vẻ khó xử.
“Đội trưởng An… chị mới về nên chắc chưa rõ, Bùi tổng bên ngoài...”
“Tôi không quan tâm anh ta là ai.” Tôi cắt ngang, giọng điệu lạnh tanh. “Báo án giả, gây rối trật tự — phải điều tra. Pháp luật không có lối tắt cho bất kỳ ai.”
Cậu ấy nghẹn họng, cuối cùng chỉ nhỏ giọng “Dạ”, rồi xoay người đi vào phòng hòa giải.
Bên trong lập tức vang lên vài tiếng động lộn xộn.
Giọng của cô gái tên Kha Vân có chút gắt gỏng vang lên:
“Sao lại bắt bọn em? Em nói rồi mà, chỉ là đùa một chút thôi!”
Ngay sau đó là giọng đàn ông trầm ổn, mềm mỏng như đang dỗ dành:
“Nghe lời đi, phối hợp một chút là xong ngay mà.”
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, hai người cùng nhau bước ra.
Kha Vân vẫn chưa nguôi giận, sắc mặt bực bội bước đi phía trước, vừa đi vừa quay đầu lại trách móc:
“Tất cả tại anh hết! Hôm qua em rủ anh đi mua đồ mà anh còn bảo bận họp! Em tức quá nên mới nổi hứng gọi cảnh sát!”
Bùi Đình Thâm đi sát phía sau, vẻ mặt đầy nịnh nọt:
“Lát nữa anh kêu trợ lý gom hết bộ sưu tập mới về, em thích gì chọn cái đó, được không?”
Nghe vậy, Kha Vân quay đầu lại — cũng chính lúc ấy, tôi thấy rõ khuôn mặt cô ta.
Khuôn mặt nhỏ xinh, đôi mắt to ánh lên vẻ sắc sảo, môi đỏ răng trắng, tiêu chuẩn gái đẹp trong truyền thông mạng xã hội.
Nhưng nổi bật nhất là mái tóc dài nhuộm hồng rực và chiếc váy ngắn đến mức chỉ cần bước nhanh một chút là lộ cả đùi non.
Trông cô ta không quá hai lăm, toàn thân đều toát ra thứ khí chất trẻ trung phóng túng.
Hoàn toàn trái ngược với tôi — người quanh năm mặc quân phục, tóc búi gọn gàng, sống nghiêm túc như một cái máy.
Ngực tôi như bị ép chặt, cảm giác nghẹn ngào len lỏi đến tận đáy tim.
Bùi Đình Thâm là ai? Là người ngồi trên đỉnh kim tự tháp của thành phố này, đi đến đâu cũng khiến người ta dè chừng, nể mặt.
Vậy mà lúc này, anh ta lại cúi đầu dỗ dành một cô gái như thể kẻ si tình mê muội, chẳng màng thể diện.
“Đừng giận nữa, lần sau dù có họp anh cũng bỏ, đưa em đi mua đồ, được không?”
Kha Vân “hừ” một tiếng, không đáp lại nhưng rõ ràng đã bước chậm hơn.
Tôi đứng yên nhìn họ đi vào phòng thẩm vấn.
Cánh cửa “cạch” một tiếng khép lại, ngăn cách hoàn toàn những mùi vị ngọt ngào nhưng gai mắt phía sau.
Tiểu Trương quay lại, dè dặt hỏi tôi:
“Đội trưởng An, ai sẽ phụ trách ghi biên bản ạ?”
“Tôi giao cho cậu.” Giọng tôi khàn khàn, như thể đã dồn nén quá nhiều cảm xúc. “Hỏi kỹ lý do báo án, từng câu từng chữ đều phải ghi lại rõ ràng.”
Tiểu Trương gật đầu, lặng lẽ bước vào phòng thẩm vấn.
Chỉ một lúc sau, giọng Kha Vân đã vọng ra, dù cách một cánh cửa vẫn không giấu nổi vẻ kiêu ngạo và cố tình khoe mẽ:
“Anh cảnh sát ơi, em đã nói rõ rồi mà, chỉ là đùa thôi. Anh ấy bận việc suốt ngày, em rủ đi dạo phố còn khó hơn lên trời.”
“Cho em cái thẻ đen cũng vậy thôi, tiêu không giới hạn thì có ích gì nếu chẳng chịu đi thử đồ với em?”
Rồi có lẽ Tiểu Trương đã hỏi về tình tiết liên quan đến hành vi mua dâm. Bên trong đột nhiên im bặt vài giây, sau đó giọng Kha Vân vang lên, kèm theo tiếng cười khúc khích đầy ẩn ý:
“Chuyện đó em chỉ buột miệng lúc tức giận thôi. Hôm trước anh ấy đòi ‘đổi gió’, lấy cà vạt trói tay em lại… Em giận vì anh ấy chỉ biết lo cho bản thân, nên mới nói bừa như vậy.”
Cô ta dừng lại một nhịp, rồi như nhớ ra điều gì, tiếp tục giọng điệu khoe mẽ:
“Không tin thì nhìn đi, cổ tay em còn dấu đỏ đây này. Ảnh nhìn vậy mà thật ra…”
Câu nói dần trở nên trơ trẽn, tôi không nghe thêm nữa, xoay người dựa lưng vào tường, lặng lẽ nhắm mắt.
Không khí ngoài hành lang phả vào da mặt mát lạnh, nhưng tim tôi như bị thiêu cháy từng chút một.
2.
Đầu óc tôi hỗn loạn như có hàng nghìn sợi chỉ quấn vào nhau.
Tôi và Bùi Đình Thâm đã kết hôn ba năm.