3.
Sắc mặt Bùi Đình Thâm lập tức thay đổi. Sát khí vừa rồi tan biến trong chớp mắt, thay vào đó là vẻ hoảng hốt cùng dịu dàng hiếm thấy.
“Đừng khóc, đừng khóc.” Giọng anh ta hạ xuống, mềm đi thấy rõ. “Anh tới ngay. Ngoan, chờ anh một lát.”
Cúp máy xong, anh ta lập tức đánh mạnh tay lái, cho xe tấp vào lề đường, giọng nói lạnh như băng:
“Xuống xe.”
“Chỗ này cách trung tâm ít nhất mười cây số, anh định để tôi—”
Tôi còn chưa nói hết câu, anh ta đã nghiêng người, thô bạo tháo dây an toàn cho tôi, mở cửa xe rồi đẩy mạnh ra ngoài.
“Cút xuống.”
Tôi loạng choạng mấy bước mới đứng vững.
Ngay sau đó, cửa xe đóng sầm một tiếng, chiếc Maybach màu đen lao đi như mũi tên, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Gió đêm lạnh buốt như dao cứa. Tôi đứng bên lề con đường vắng vẻ nơi ngoại ô, điện thoại trong tay chỉ còn lại 5% pin.
Tôi nghiến răng gọi về đội, nhưng còn chưa kịp kết nối, màn hình đã tối sầm.
Tôi lê từng bước nặng nề trong bóng tối, trước mắt hoa lên từng đợt, ý thức dần trở nên mơ hồ.
Cuối cùng, tôi không chống đỡ nổi nữa, ngã quỵ xuống bên vệ đường.
…
Khi tỉnh lại, mùi thuốc sát trùng nồng nặc tràn vào khoang mũi.
Tôi nằm trên giường bệnh, mu bàn tay cắm kim truyền dịch, từng giọt nước biển chảy chậm rãi.
Bác sĩ bước vào, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
“Tỉnh rồi à?”
Ông dừng một chút, giọng trầm xuống:
“Cô… đã bị sảy thai. Thai vốn không ổn định, lại đi bộ quá lâu trong đêm…”
Sảy thai?
Tôi sững người, bàn tay vô thức đặt lên bụng dưới đã trở nên phẳng lặng.
Hóa ra… nơi đó từng tồn tại một sinh linh nhỏ bé.
Nó còn chưa kịp để tôi hay biết về sự hiện diện của mình, đã lặng lẽ rời đi, không một lời từ biệt.
Bác sĩ thở dài:
“Nghỉ ngơi cho tốt.”
Cánh cửa phòng bệnh khép lại.
Tôi lặng lẽ cắm sạc điện thoại.
Vừa bật nguồn, một tin tức nóng hổi đã đập thẳng vào mắt tôi:
【Hải Xuyên: Bùi Đình Thâm huy động toàn bộ đội ngũ bác sĩ ngoại khoa hàng đầu giữa đêm — chỉ vì bạn gái bị xước tay!】
Ảnh chụp kèm theo là cảnh anh ta ôm chặt Kha Vân trong lòng, gương mặt đầy xót xa và căng thẳng.
Còn trên ngón tay Kha Vân, vết thương nhỏ đến mức gần như không nhìn thấy, lại được phóng đại cận cảnh, từng chi tiết hiện rõ rành rành.
Trái tim vốn đã chằng chịt vết thương, lần nữa bị khoét thủng không thương tiếc.
Khi anh ta đang ôm trọn hương thơm và thân thể mềm mại của người khác trong vòng tay, thì tôi lại gục ngã bên vệ đường, mất đi đứa con thuộc về cả hai chúng tôi.
Tôi rút kim truyền, thân thể lảo đảo như một cái bóng rỗng, men theo hành lang bước ra khỏi phòng bệnh. Vừa rẽ góc, tôi đã đụng mặt Bùi Đình Thâm và Kha Vân.
Lông mày anh ta lập tức cau chặt, trong ánh mắt không hề che giấu sự ghê tởm:
“Lam Lam, cô đúng là âm hồn không tan. Bám theo đến tận bệnh viện để giả bệnh sao? Cô không phải lúc nào cũng tự nhận mình là danh môn khuê tú à? Sao giờ lại học mấy trò hạ cấp này để tranh đàn ông?”
Tôi nhìn chằm chằm anh ta, giọng run đến mức chính mình cũng nghe không rõ:
“Tôi bị sảy thai.”
Kha Vân trợn tròn mắt, lập tức túm chặt lấy cánh tay anh ta:
“Bùi Đình Thâm! Anh nói với em là anh đã không động vào cô ta từ lâu rồi mà! Vậy đứa con này là từ đâu ra hả?!”
“Anh lừa em! Em muốn chia tay!”
Bùi Đình Thâm hoảng hốt, vội ôm chặt cô ta vào lòng, vừa dỗ vừa hôn, giọng gấp gáp:
“Đừng nghe cô ta nói linh tinh! Cả tháng anh gặp cô ta nhiều lắm cũng chỉ ăn một bữa cơm, đến tay còn chưa chạm!”
“Tiểu tổ tông, trước khi ra khỏi nhà lần nào chẳng bị em vắt cạn sức, anh lấy đâu ra tinh lực mà đi lo cho người khác nữa?”
Dỗ dành xong Kha Vân, anh ta quay sang trừng mắt nhìn tôi, giọng điệu cay độc đến tàn nhẫn:
“Lam Lam, cô tưởng mình là Đức Mẹ Maria chắc? Gặp nhau một lần mà cũng có thai? Không biết xấu hổ sao?”
Xung quanh bắt đầu có người dừng lại, tiếng bàn tán xì xào vang lên không hề che giấu.
“Cô gái đó là ai vậy? Nhìn nghiêm chỉnh mà lại dây dưa với Bùi tổng và Kha tiểu thư à?”
“Nghe nói sảy thai? Có khi nào định dựa vào con để trèo cao, nên mới đến đây làm loạn không?”
“Ai cũng biết Bùi tổng cưng Kha tiểu thư như trứng mỏng, cô này đúng là tự tin quá mức.”
Những ánh mắt ấy như kim nhọn, từng mũi từng mũi đâm thẳng vào người tôi, khiến tôi không còn chỗ nào để trốn.
Toàn thân tôi lạnh buốt, nhưng trong đầu lại như có sấm sét nổ tung.
Tháng trước, Bùi Đình Thâm đến Bắc Kinh thăm tôi. Hai người ăn tối, uống chút rượu.
Đêm đó, anh ta không ngủ phòng khách như thường lệ.
Anh ta ôm chặt tôi trong lòng, hơi thở nóng rực phả sát bên tai, không ngừng thì thầm:
“Bảo bối…”