5
“Chúng tôi chỉ muốn đổi chỗ với cô ta thôi mà, vậy mà cô ta lại ra tay đánh người!”
Cô gái kia vừa khóc lóc vừa vu vạ, ôm mặt tỏ ra oan ức vô cùng.
“Không tin thì hỏi mẹ ruột của cô ta đi!”
Đến mức này rồi, cặp đôi đó đã nhìn thấu — mẹ tôi tuyệt đối sẽ không đứng về phía tôi.
Quả nhiên, mẹ tôi lập tức gật đầu như giã tỏi:
“Đúng vậy! Chính xác! Người ta chỉ muốn đổi chỗ, thế mà nó lại đánh người!”
Bà chỉ tay vào tôi, mắt đỏ ngầu, trừng tôi mắng lớn:
“Mày bỏ ra hai đồng tiền thối mua cái chỗ hàng đầu thì có gì ghê gớm?”
“Bà đây là mẹ ruột mày, cái ghế này tao nói đổi là phải đổi, không đến lượt mày lên tiếng!”
Rõ ràng tôi mới là người bị thương nặng hơn, vậy mà bà còn quay sang dỗ dành cô gái kia:
“Cô bé à, cháu cứ yên tâm mà ngồi, coi như là nó bồi thường phí thuốc men cho cháu!”
Cô gái kia liếc tôi bằng ánh mắt đầy khiêu khích, rồi lại thản nhiên ngồi xuống ghế.
Lúc nghe đến câu đó, tôi lại thấy lòng mình bình tĩnh đến lạ.
Bởi vì có những đạo lý, nói với loài cầm thú, là điều vô nghĩa.
Tôi quay sang tiếp viên trưởng, từng câu từng chữ rõ ràng:
“Thứ nhất, ai là người gây sự trước, là đánh nhau tay đôi hay cả hội đánh một, mắt người xung quanh đều thấy rõ!”
“Thứ hai, đây là chỗ tôi đã bỏ tiền mua, tôi không đồng ý đổi!”
“Thứ ba, nếu mẹ tôi muốn đổi, vậy đổi chỗ của bà ấy, tôi vẫn ngồi đúng vị trí của mình!”
“Thứ tư, làm ơn đưa bà ấy ra khỏi đây giúp tôi. Cảm ơn!”
Tôi nói xong đâu ra đấy, khiến cặp đôi kia chỉ biết lườm tôi mà không nói được gì thêm.
Mẹ tôi thì tức đến nỗi gần như phát điên, nếu không bị nhân viên an ninh giữ lại, có lẽ cái tát tiếp theo đã bay tới rồi.
Tiếp viên trưởng cố gắng thuyết phục cặp đôi về đúng chỗ ngồi, nhưng họ vẫn không biết điều:
“Tại sao chứ? Mẹ cô ta đã nói là nhường cho chúng tôi rồi!”
“Hôm nay nhất định chúng tôi phải ngồi ở đây! Dù ông trời có xuống cũng không nhường!”
Mẹ tôi cũng góp lời cổ vũ:
“Ngồi đi! Hai cháu cứ ngồi đi! Hôm nay cái chỗ này chính là của hai đứa!”
Rồi quay sang gào lên với tôi:
“Thẩm Tinh Dĩnh! Tao không tin tao không trị được mày!”
“Hôm nay mày bắt buộc phải ngồi xuống hàng ghế cuối cho tao!!!”
Lúc này, còn hai mươi phút nữa là máy bay cất cánh.
Cửa khoang đã đóng lại, hành khách xung quanh cũng bắt đầu lẩm bẩm than phiền.
Tiếp viên trưởng bắt đầu sốt ruột.
Thấy ai cũng không chịu nhường, mà mẹ tôi lại tỏ rõ thái độ “không ép con nhường là không chịu thôi”, cô ta thế mà lại quay sang nói với tôi:
“Cô Thẩm, máy bay sắp cất cánh rồi, để tránh trễ chuyến, hay là cô nghe lời mẹ, tạm ngồi xuống hàng ghế sau trước được không ạ?”
“Bên tôi sẽ xin hãng miễn phí nâng hạng cho chuyến bay sau, cô thấy thế có được không?”
6
“Không được!”
“Tôi phải ngồi đúng chỗ của mình!”
Tôi nhìn thẳng tiếp viên trưởng, rành rọt từng chữ:
“Tôi không cần cô nâng hạng chuyến sau, tôi chỉ cần chỗ ngồi tôi đã bỏ tiền ra mua.”
“Cô nên đi thuyết phục bọn họ mới đúng!”
Thấy tôi cũng cứng rắn không nhượng, tiếp viên trưởng chuyển sang khuyên mẹ tôi:
“Cô ơi, hay là thế này—”
Mẹ tôi vung tay cắt ngang:
“Không được! Đây là chuyện nhà chúng tôi, cô đừng xen vào!”
Dứt lời, bà lại định lao tới đẩy tôi.
Lần này tôi né kịp, bà loạng choạng đâm thẳng vào anh chàng kia.
Chưa kịp định thần, tên đó đột nhiên đứng bật dậy, giơ tay tát tôi một cái.
“Con mẹ nó! Tao nhịn mày đủ rồi!”
“Hôm nay tao phải thay mẹ mày dạy dỗ mày một trận!”
“Chỉ vì một cái ghế mà mày làm trễ cả chuyến bay của bao nhiêu người!”
Tôi choáng váng, mép đã rớm máu.
Hắn còn định lao vào đánh tiếp thì bị nhân viên an ninh kéo lại.
Vậy mà mẹ tôi vẫn đứng đối diện, chỉ tay vào tôi, mắng không thương tiếc:
“Mày đáng bị đánh! Đánh hay lắm!”
Tôi ôm mặt, dùng hết sức hét lên:
“Gọi công an!”
“Tôi nhất định sẽ bắt các người phải trả giá!”
Lời tôi nói càng khiến mẹ tôi và cặp đôi kia sôi máu.
Ba ánh mắt đỏ rực như muốn nuốt chửng tôi tại chỗ.
Nhưng cũng chính lúc đó, những hành khách đã đứng xem suốt nãy giờ cũng bắt đầu bức xúc.
May mắn là mọi người đều sáng suốt, lập tức đồng loạt chỉ vào bọn họ mà mắng:
Khi cảnh sát sân bay đến nơi, tôi cực kỳ bình tĩnh.
Trước bao ánh mắt, tôi chỉ nói một câu:
“Bất kể là ai, tôi không chấp nhận hòa giải cũng không tha thứ! Ai sai thì phải bị phạt, ai gây thương tích thì phải bồi thường!”
Tôi chỉ vào mẹ mình:
“Kể cả bà ta.”
Nghe vậy, mẹ tôi lập tức ngồi bệt xuống đất, gào khóc như bị ai lấy mạng:
“Tao là mẹ mày đấy! Đồ bất hiếu! Dám báo công an bắt mẹ mình! Mày sẽ bị trời đánh đấy!”
Cặp đôi kia thì lại tìm cách chối tội trước mặt cảnh sát:
“Là hai mẹ con họ cãi nhau, liên quan gì đến chúng tôi?”
“Đúng rồi! Chúng tôi chỉ là giúp cô ấy thôi mà!”
“Thấy chuyện bất bình ra tay, không phải nên được khen sao?”