1.
“Cô đúng là không biết xấu hổ, hai tháng nay kiếm bao nhiêu tiền m//áu tiền mủ của tụi tôi, sao cô không đi ch//ết đi!”
Tiếng chửi rủa dồn dập bên tai.
Nhìn mấy gương mặt tức giận trước mắt, tôi sững sờ nhận ra mình đã trọng sinh rồi.
Ở kiếp trước, sau khi quán ăn nhỏ trong khu đóng cửa, vì tôi làm việc tự do, mấy đứa trẻ tiểu học trong tòa nhà đều đến nhà tôi ăn trưa.
Để tiện, tôi thu mỗi đứa mười lăm tệ mỗi ngày.
Nửa năm đầu không ai ý kiến gì, cho đến khi kết sổ tháng này, bà Giang bà nội của bé Giang Giang – dẫn theo phụ huynh các bé tới nhà tôi, buộc tội tôi thu giá cao.
Bà ta chống nạnh chỉ vào mặt tôi mà mắng:
“Tô Cửu Lan, quán cơm nhỏ ở khu bên cạnh chỉ thu năm tệ một suất, cô lại lấy tụi tôi mười lăm! Một tháng lãi hai trăm hai một đứa, lương tâm cô bị chó ăn rồi à!”
Tôi vội vàng giải thích:
“Dì ơi, mười lăm tệ là hợp lý rồi ạ. Mỗi bữa tôi làm cho tụi nhỏ bốn món một canh, hai mặn hai rau. Thịt toàn là thịt heo, gà vịt sạch không ăn cám. Rau tôi cũng chọn rau hữu cơ, trái cây tráng miệng toàn là hàng loại một trong siêu thị.”
“Đó là chưa kể công sức nấu nướng và tiền ga của tôi. Có hôm tụi nhỏ chưa ai đón, tôi còn giữ lại trông giúp. Mười lăm tệ thật sự rất đáng giá. Còn quán cơm mới mở ở khu bên…”
Tôi còn chưa nói hết, bà Giang đã tát thẳng vào mặt tôi, mặt mũi hung dữ:
“Nói cho cùng vẫn là cô kiếm tiền trên đầu bọn trẻ! Mặt mũi cô vứt đâu rồi? Bên kia rẻ hơn cô biết bao nhiêu! Nếu còn muốn tiếp tục làm thì phải trả lại tiền đã thu thêm!”
Tôi dĩ nhiên không chịu. Nhưng họ đem chuyện lên tận đơn vị công tác của chồng tôi.
Tôi đành phải trả lại tiền, còn hứa sẽ giảm tiền cơm xuống còn năm tệ.
Giá giảm, chất lượng bữa ăn cũng phải giảm theo.
Nhưng tôi vẫn cố giữ đồ ăn sạch sẽ chỉ giảm xuống còn hai món một canh, bỏ luôn trái cây.
Vậy mà bà Giang vẫn không vừa lòng, tố tôi ngược đãi trẻ em, kéo theo một đám người chặn trước cửa nhà tôi, đòi bồi thường.
Tôi không đồng ý. Họ tung chuyện lên mạng, tôi bị cư dân mạng tấn công, dẫn đến trầm cảm.
Nhớ lại khoảnh khắc lao xuống từ tầng hai mươi, cảm giác lơ lửng vẫn chưa tan.
Tôi rùng mình tỉnh dậy.
Đối diện với ánh mắt chỉ trích từ bốn phương tám hướng, tôi bình thản nói:
“Được rồi! Tôi sẽ trả tiền lại.”
Câu này vừa dứt, mấy người đang chuẩn bị mở miệng mắng tôi sững người câu chửi đến miệng lại nghẹn lại.
Bà Giang nheo mắt, không tin nổi tôi chịu thua dễ dàng vậy:
“Cô nói thật chứ?”
2.
Tôi gật đầu:
“Thật. Tôi sẽ trả lại tiền cho mọi người. Nhưng nói rõ trước tiền trả rồi, sau này tôi không nấu cơm trưa cho tụi nhỏ nữa.”
Nấu cơm trưa cho mười đứa tiểu học thực sự là cực hình.
Tôi phải dậy từ 5 giờ sáng đi chợ, về nhà còn phải lo bữa sáng cho con gái rồi đưa nó đi học.
Đến 9 giờ lại phải chuẩn bị bữa trưa cho mười mấy người.
11 rưỡi lại phải đi đón lũ trẻ tan học tuy trường gần, nhưng vẫn phải đảm bảo an toàn cho từng đứa, còn phải ngăn bọn nhỏ gây gổ.
Ăn xong thì tụi nhỏ ngủ ở nhà tôi, tôi rửa bát xong lại đưa chúng về trường.
Ở quán cơm người ta còn có người thay ca, tôi một mình làm hết.
Tôi từng nghĩ “bà con xa không bằng láng giềng gần”, giúp được thì giúp, chưa từng cảm thấy khổ sở.
Không ngờ lòng tốt của tôi lại nuôi ra một bầy sói mắt trắng, hại cả gia đình tôi tan nát.
Nghe tôi nói vậy, hiện trường im lặng. Ai cũng nhìn nhau.
Lúc ấy, mẹ của bé Trần Trần lên tiếng dàn xếp:
“Cửu Lan à, cô nói vậy không đúng rồi. Mọi người chỉ muốn nói chuyện rõ ràng. Giờ cô đã chịu trả tiền, tụi mình cũng không chấp nữa. Cô vẫn tiếp tục nấu cơm cho tụi nhỏ đi, chỉ cần giảm giá một chút là được.”
Mặt dày đến mức vô liêm sỉ.
Tới gây sự, giờ còn muốn tôi tiếp tục phục vụ?
Tôi lắc đầu:
“Xin lỗi, không tiếp tục được.”
Bà Giang lập tức nổi đoá:
“Cô quá đáng quá rồi! Chỉ vì không kiếm được tiền mà không nấu cơm cho tụi nhỏ! Cô chẳng có giáo dưỡng gì cả!”
Tôi khoanh tay:
“Đúng đấy, tôi không có giáo dưỡng, thì sao? Các người thích thì báo công an đi.”
Tôi dứt khoát không làm cái việc “vừa cực vừa bị chửi” này nữa.
Rồi rút điện thoại, chuyển khoản trả lại tiền từng người.
Chuyển xong khoản cuối, tôi đuổi khách: