Bình thường đã kiếm không ít từ họ, giờ lại còn bôi nhọ người thật sự làm việc có ích.
Nhưng họ không biết, đúng là cô của bé Kiều Kiều từng mở trại heo, nhưng hai năm trước đã phá sản vì dịch tả lợn châu Phi.
Giờ bà nội Kiều Kiều đang dùng lại lô thịt đông lạnh tồn kho không bán được ngày đó.
Mà họ cũng nên suy nghĩ chút chứ, một người bình thường đi chợ mua rau còn tính từng đồng từng cắc như bà ta, sao giờ lại bỗng dưng hào phóng lạ kỳ?
Dù sao thì tôi cũng đã lên tiếng cảnh báo rồi, đó là chút thiện ý cuối cùng của tôi.
Một tháng sau, nhờ truyền miệng, quán cơm nhỏ dưới nhà ngày càng đông.
Không chỉ trẻ con trong khu mà cả khu bên cạnh cũng được phụ huynh đưa đến gửi.
Ngày nào cũng nấu món thịt, trong nhóm ai cũng khen đồ ăn thơm ngon, tan làm về còn ngửi thấy mùi.
Nhưng thịt đó đã bị đông lạnh suốt hai năm, mùi vị đã thay đổi, nếu không dùng phụ gia thì làm sao át được mùi?
Dưới nhà náo nhiệt như hội, còn tôi thì rảnh đến mức chẳng biết làm gì.
Từ ngày sinh con gái, tôi đã ở nhà làm nội trợ để tiện chăm sóc con.
Sở thích duy nhất chính là nấu ăn.
Nếu nấu được món gì mà người ta thích, tôi có thể vui cả mấy ngày.
Vì thế kiếp trước tôi mới nhận cái việc cực nhọc mà chẳng ai cảm ơn ấy.
Đang suy nghĩ có nên đi tìm việc hay không, thì có một cô gái trẻ đến gõ cửa hỏi tôi còn làm cơm trưa không.
Tôi xua tay: “Em tìm nhầm người rồi, quán cơm nhỏ giờ chuyển xuống dưới nhà rồi.”
“Chị hiểu nhầm rồi, em không tìm chỗ cơm trưa cho trẻ con đâu, mà là cho người lớn.”
Cô gái trẻ vừa nói vừa đưa tôi một tấm danh thiếp, trên đó ghi cô là trưởng bộ phận hậu cần của một công ty gần đây, tên là Triệu Thiến.
Triệu Thiến nói, nhân viên bên cô đa phần là lập trình viên, suốt ngày chỉ gọi đồ ăn nhanh hoặc ăn mì gói, rất thiếu lành mạnh.
Cô ấy hy vọng tôi có thể cung cấp cơm trưa cho công ty, tổng cộng hai mươi người, giá cả do tôi quyết định, miễn là không quá tám mươi tệ một suất.
Hai mươi người, mỗi người tám mươi tệ, vậy là một ngày tôi có thể kiếm được một nghìn sáu trăm tệ.
Tôi choáng váng: “Sao cô lại tìm đến tôi?”
Triệu Thiến mỉm cười, bảo là do cậu ruột của cô giới thiệu.
Mà cậu của cô ấy chính là ông chủ cửa hàng bán thịt tôi hay lui tới.
“Cậu em bảo, heo nhà cậu nuôi không dùng cám công nghiệp hay thuốc tăng trọng gì cả, vốn chỉ cung cấp cho mấy ông lớn trên thành phố. Nhưng chị cứ năn nỉ mãi, lại nói là nấu cho trẻ con ăn, nên cậu mới mềm lòng bán cho chị. Cậu em thấy chị là người thật thà, đã vậy thì cơm chị nấu chắc chắn cũng sạch sẽ.”
Hồi trước tôi đúng là đã mất không ít công sức để tìm được nguồn thực phẩm sạch.
Không ngờ chuyện đó lại mang về cho tôi một cơ hội bất ngờ như thế.
Tuy nhiên, vừa bị “rắn cắn” xong, tôi vẫn dè dặt, phân vân không biết có nên nhận việc này không.
Có lẽ Triệu Thiến đã nghe đâu đó về chuyện của tôi, nên cô ấy lập tức lấy ra một bản hợp đồng.
“Chị cứ yên tâm, mình ký hợp đồng đàng hoàng, tiền cơm thanh toán nửa tháng một lần. Nếu bên em có làm gì sai, chị cứ kiện cũng được.”
Có hợp đồng bảo đảm, tôi gật đầu đồng ý.
Về sau tính lại, tám mươi một suất hơi cao, tôi chủ động hạ xuống còn năm mươi.
Dù vậy, mỗi ngày tôi vẫn lời được mấy trăm tệ.
Lịch trình cũng không bị xáo trộn, đưa cơm xong là vẫn kịp đi đón con.
Nhân viên công ty kia rất thích đồ ăn tôi nấu, mỗi lần đến giao cơm đều nhận được cả đống lời khen, giá trị tinh thần tăng vọt.
Khác hẳn với bọn học sinh tiểu học tôi từng phục vụ — tôi thức dậy từ sớm nấu nướng tỉ mỉ, cuối cùng lại bị chê là “mặn quá” hay “nhạt quá”.
Làm việc trôi chảy nửa tháng, tôi kiếm được hơn năm ngàn tệ.
Vui quá, tôi dẫn chồng con đi ăn một bữa thật thịnh soạn để ăn mừng.
Không ngờ hôm sau, khi tôi giao cơm đến công ty Triệu Thiến, lại bắt gặp bà nội bé Kiều Kiều ở đó.
Bà ta đang tươi cười nịnh nọt kéo tay Triệu Thiến:
“Cô nghe tôi này, cơm cô kia nấu vừa không sạch sẽ, lại đắt đỏ, cả khu nhà tôi ai mà chẳng biết. Năm mươi tệ một bữa, có phải đang chém người ta không? Ăn cơm nhà tôi đi, chỉ ba mươi một suất, bảo đảm ngon hơn hẳn chỗ cô ta.”
Nhìn cảnh tượng đó, lửa giận dâng thẳng lên đỉnh đầu tôi.
Tôi bước tới, lạnh lùng hỏi:
“Ngon đến mức nào?”
“Dĩ nhiên là... bữa nào cũng có thịt...”
Bà nội Kiều Kiều còn chưa nói hết câu thì chợt nhận ra điều gì đó, quay lại nhìn tôi.
Vừa thấy tôi đứng đó, sắc mặt bà lập tức trắng bệch.
4