10.
Ngay trong đêm hôm đó, Triệu Dương và mẹ hắn đã kéo đến nhà tôi làm loạn.
“Yêu Yêu! Em có ý gì hả?! Gạt tôi ký đơn ly hôn, rồi còn dám đuổi cả tôi với mẹ tôi ra khỏi nhà? Mau ra đây nói rõ ràng đi!”
Đáng tiếc là—bọn họ đến muộn rồi.
Triệu Dương thậm chí chưa kịp bước vào cổng, đã bị bảo vệ mời ra ngoài.
Không cam lòng, hắn còn mò đến tận công ty tôi làm việc để kiếm chuyện.
Nhưng tiếc là—tôi đã sớm nộp đơn nghỉ việc từ tuần trước.
Không tìm được người, hắn bắt đầu “điên tiết”.
Không biết hắn kiếm ở đâu ra một tổ “hòa giải hôn nhân”, còn dẫn theo cả máy quay phim đứng chình ình trước cổng nhà ba mẹ tôi.
“Chị Yêu, chồng chị nói chị đã đuổi anh ấy cùng mẹ chồng ra khỏi nhà, có đúng không ạ?”
“Xin hỏi tại sao chị lại làm như vậy?”
Cảm ơn anh đã mang cả ống kính đến giúp tôi livestream cuộc chiến.
Tôi mở cửa, mời cả tổ hòa giải vào nhà, nở nụ cười nhẹ như gió xuân.
Quay thẳng về phía máy quay, tôi nói rõ từng chữ, từng câu—
“Anh ta lừa tôi kết hôn, trong khi vẫn giấu chuyện đã có con riêng với vợ cũ.”
“Không chỉ vậy, còn lén nhập khẩu con riêng vào hộ khẩu của tôi, với ý đồ chiếm đoạt tài sản.”
“Gia đình họ tính chuyện ‘ăn trọn’ phần tôi, nhưng mà làm cũng phải khéo một chút chứ? Làm lộ liễu thế, coi khán giả là mù à?”
Với giới làm truyền thông mạng, càng “drama” càng được quan tâm.
Tối hôm đó, đoạn phỏng vấn của tôi được dựng clip và đăng lên nền tảng xã hội chỉ sau vài giờ.
Lượt chia sẻ tăng vọt.
Cư dân mạng bắt đầu bàn tán sôi nổi.
Tôi không chỉ chia sẻ câu chuyện, mà còn đính kèm toàn bộ bằng chứng.
Thậm chí, tôi còn công bố thông tin liên lạc của vợ cũ Triệu Dương.
Và càng bất ngờ hơn—cô ta không hề vô tội.
Người bạn thân của tôi đã tìm đến tận quê Triệu Dương để đối chất.
Lúc đầu, vợ cũ còn chối phắt, nhưng khi bạn tôi giả vờ nói “con trai cô gặp chuyện rồi”, cô ta tự miệng thừa nhận mình chính là mẹ ruột của Triệu Tuấn.
Chưa hết—
Tôi còn phát hiện, trong suốt thời gian sống cùng tôi, một nửa lương của Triệu Dương đều chuyển cho vợ cũ.
Nếu hôm đó tôi không đi làm thủ tục sang tên nhà, thì có lẽ đến giờ vẫn còn bị cả nhà hắn dắt mũi như con ngốc.
11.
Chuyện giữa tôi và Triệu Dương nhanh chóng trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi trên mạng.
Hắn không tài nào hiểu nổi—tôi rốt cuộc đã biết từ bao giờ.
Mãi đến khi hắn gọi lại, tôi mới “rộng lượng” bắt máy.
“Yêu Yêu… Em biết Tiểu Tuấn là con anh từ bao giờ?”
Tôi vừa nghịch móng tay vừa uể oải trả lời:
“Chậc… chắc là cái lần đầu về quê anh. Anh không biết phòng ở nông thôn cách âm kém đến mức nào à?”
“À đúng rồi, Triệu Dương… nếu anh thực sự quan tâm đến con trai mình, tốt nhất kiểm tra lại hộ khẩu của nó đi nhé~”
“Gặp nhau ở tòa nhé, bye~”
Tôi vừa dứt lời, điện thoại liền bị gọi tới tấp như sắp nổ tung.
Không nghe.
Hắn chuyển qua nhắn tin—dài lê thê, gào khóc vật vã.
Rõ ràng, hắn đã biết… con trai mình chính thức thành "trẻ vô hộ khẩu" rồi.
Đến ngày ra tòa, hắn, mẹ hắn và vợ cũ của hắn cùng kéo đến đầy đủ.
Bằng chứng ngoại tình trong hôn nhân không thể chối cãi, hắn cứng họng không phản bác nổi.
Không ngờ, hắn còn trắng trợn kiện ngược tôi—"cố ý xóa hộ khẩu con trai hắn".
Tôi cười lạnh:
“Xin hỏi, đứa bé đó tôi sinh ra à? Hộ khẩu tôi là người tự nguyện đứng tên à? Một người không liên quan gì đến tôi, tôi xóa hộ khẩu thì có gì sai?”
“À đúng rồi, trong thời gian kết hôn, tôi mượn không ít tiền để ‘trả nợ cho ba mình’ đấy. Là chồng hợp pháp, anh phải cùng tôi trả nợ chứ nhỉ?”
Tôi và luật sư đưa ra toàn bộ chứng cứ vay mượn—đều trong thời kỳ hôn nhân, và có chữ ký xác nhận biết rõ từ Triệu Dương.
Tòa tuyên:
– Ly hôn thành công
– Không ai được chia gì của ai
– Triệu Dương phải gánh khoản nợ lớn phát sinh trong hôn nhân
Bước ra khỏi tòa án, tôi cảm thấy chưa bao giờ sảng khoái đến thế.