01
Đây là lần thứ hai Trần Nhiên tự tiện, không hỏi ý tôi, thừa lúc tôi nghỉ phép mà đón hai đứa cháu của anh ta về nhà, khiến tôi phát bực.
Tôi nhìn hai đứa nhỏ đang ở cái tuổi mèo ghét chó chê, nhảy nhót phá phách khắp nhà, không chút do dự mà đưa cả hai đến đồn cảnh sát, nhờ họ giúp tìm mẹ.
Cảnh sát hành động rất nhanh, vội vã gọi chị gái của Trần Nhiên đến đón con.
Trần Nhiên cũng cuống cuồng chạy về, nổi trận lôi đình cãi nhau với tôi vì chuyện này.
Anh ta đầy căm phẫn:
“Tiểu Viên, chẳng phải chỉ nhờ em trông hai đứa nhỏ một ngày thôi sao? Chị anh phải tăng ca, mẹ anh lại đang bệnh, không còn cách nào khác mới gửi tạm tụi nhỏ sang đây một hôm, vậy mà em lại đưa hai đứa nhỏ lên… đồn cảnh sát là sao?”
Anh còn nói:
“Em có biết chị anh sợ đến phát khóc khi nhận được cuộc gọi từ cảnh sát không?”
Tôi lạnh nhạt “ừ” một tiếng:
“Liên quan gì đến tôi? Chị anh đâu phải chị tôi, cháu anh cũng không phải cháu tôi, tôi không vứt tụi nhỏ ra ngoài đường là đã có lương tâm lắm rồi.”
Trần Nhiên cáu kỉnh hơn:
“Cùng là người một nhà…”
Tôi ngắt lời:
“Anh đừng giở trò đạo đức giả. Anh là anh, tôi là tôi, chị anh thì chẳng liên quan gì đến tôi hết.”
Dứt lời, tôi lấy bản thỏa thuận ly hôn đã in sẵn ném thẳng cho anh ta:
“Anh thương chị mình đến thế, vậy thì về sống với chị anh đi.”
Trần Nhiên nhìn chằm chằm tờ giấy ly hôn, nghẹn họng.
Một lúc sau, anh ta khó tin chất vấn tôi:
“Tiểu Viên, chỉ vì anh nhờ em trông cháu anh một ngày mà em đòi ly hôn?”
Tôi vốn định giảng giải cho anh ta hiểu rằng, vấn đề không nằm ở việc trông cháu giúp hay không, mà là trong lòng anh ta chưa từng có chỗ cho người vợ này.
Nhưng nghĩ lại, tôi và anh ta đã vì chuyện của chị anh mà cãi nhau gần nửa năm rồi.
Có tiếp tục tranh cãi cũng vô ích.
Dù gì, mỗi lần tranh cãi, anh ta cũng chỉ nói đi nói lại mấy câu đó:
“Đó là chị anh, hồi nhỏ chị ấy nuôi anh khôn lớn, giờ chị khó khăn, anh không thể làm ngơ.”
“Chị anh mới ly hôn, vừa phải đi làm vừa phải chăm con, khổ sở lắm.”
“Cùng là phụ nữ, em không thể có chút đồng cảm sao?”
“…”
Tôi nghe đến chán tai, chẳng muốn nghe nữa.
Thế nên, tôi nói thẳng:
“Được thôi, thứ Hai gặp nhau ở Cục Dân chính.”
02
Trước khi kết hôn, tôi thật sự nghĩ đơn giản rằng hôn nhân là chuyện giữa tôi và Trần Nhiên.
Khi chúng tôi kết hôn, nhà anh ấy mua nhà, nhà tôi tặng kèm một chiếc xe làm của hồi môn. Hai vợ chồng không cần sống chung với cha mẹ hai bên. Cha mẹ hai bên cũng đều là người lớn có suy nghĩ hiện đại, không can thiệp vào đời sống riêng của con cái.
Chúng tôi quen nhau qua mai mối, yêu đương hơn hai năm, cũng có nền tảng tình cảm. Lúc đó, Trần Nhiên cũng rất rõ ràng, việc gì cũng bàn bạc với tôi trước.
Tuy thu nhập mỗi người chỉ khoảng bảy, tám triệu mỗi tháng, nhưng ở thành phố hạng trung như thành phố A thì cũng đủ sống thoải mái.
Cho đến khi kết hôn thật rồi, tôi mới nhận ra, mình đã quá ngây thơ.
Cuộc hôn nhân này chỉ êm ấm được đúng một năm, rồi bắt đầu loạn như chợ vỡ.
Nguyên nhân lớn nhất là Trần Nhiên bỗng trở nên thiếu rạch ròi, lúc nào cũng muốn kéo tôi cùng lao vào việc “giúp đỡ” chị gái anh ta.
Tiếp theo là chị gái anh ta – Trần Cần – lớn hơn anh bốn tuổi, luôn tìm cách gửi hai đứa con của mình sang cho vợ chồng tôi chăm.
Chuyện bắt đầu từ nửa năm trước, khi Trần Cần bắt đầu làm thủ tục ly hôn với chồng cũ.
Lý do ly hôn là do chồng cô ta ngoại tình đúng lúc cô mang thai đứa thứ hai – mà lại còn ngoại tình suốt hơn ba năm, đến khi tiểu tam khiêu khích mới bị phát hiện.
Hôm phát hiện, cô ta vừa khóc vừa gọi điện cho Trần Nhiên. Lúc ấy tôi cũng đi cùng anh đến an ủi chị.
Cô ta nói sẽ ly hôn, Trần Nhiên tỏ rõ thái độ ủng hộ.
Tôi cứ tưởng sự ủng hộ của Trần Nhiên là đứng về phía chị gái, hậu thuẫn về tinh thần.
Không ngờ cái gọi là "ủng hộ" lại là chuyển rắc rối sang cho tôi.
Khoảng một tháng sau, vào cuối tuần, Trần Nhiên tự ý đưa hai đứa cháu về nhà tôi.
Tôi biết, Trần Cần muốn giành quyền nuôi cả hai đứa trẻ.
Thời gian đó, vì chuyện tranh quyền nuôi con, cô ta ngày nào cũng cãi nhau với chồng cũ.
Cô nói chồng đã ngoại tình, để con lại cho gã thì sợ con bị đối xử tệ bạc. Hơn nữa, hai đứa nhỏ từ bé đến lớn đều do cô nuôi dưỡng, không nỡ giao cho người khác.
Đúng là trước khi phát hiện chồng ngoại tình, vì không hòa hợp với bố mẹ chồng nên cô ấy vẫn luôn tự mình chăm con, có mẹ ruột hỗ trợ.
Giờ thì để chuẩn bị cho việc ly hôn, Trần Cần đã dọn về nhà mẹ đẻ, đưa cả hai con về theo.
Để có cơ hội giành quyền nuôi con, cô ấy cũng gồng mình lên, tìm việc đi làm.
Về chuyện này, tôi không đánh giá gì.
Vì dù sao mọi chuyện cũng không xảy ra với tôi, tôi không thể nào cảm thông được.
Hồi đó, khi nghe Trần Nhiên kể chị anh muốn giành nuôi cả hai đứa con, tôi từng buột miệng hỏi một câu:
“Nếu chị anh vừa phải đi làm vừa phải chăm hai đứa nhỏ, liệu có xoay xở nổi không?”
Sức khỏe của mẹ Trần Nhiên cũng không tốt, mấy năm trước giúp chị ấy trông cháu đã thường xuyên bị đau đầu âm ỉ, khó chịu đủ kiểu.
Tôi còn chưa kịp nói hết câu thì Trần Nhiên đã sẵng giọng ngắt lời:
“Chứ chị anh biết làm sao bây giờ? Gã đó đã ngoại tình, ly hôn xong kiểu gì cũng cưới tiểu tam, rồi đẻ thêm con. Đến lúc đó, hai đứa lớn mà ở với gã, còn biết sẽ bị hà//nh h//ạ tới cỡ nào!”
Tôi: “…”
Cũng đúng là… chẳng có cách nào hoàn hảo cả.
Cuối cùng, tôi cũng chẳng nói thêm lời nào nữa.
Nhưng hiện tại, khi thấy hai đứa nhỏ đứng trước cửa, tôi không khỏi cau mày hỏi:
“Là định để tụi nhỏ ở chỗ mình à?”
Trần Nhiên giải thích:
“Chỉ hai ngày cuối tuần thôi, sáng thứ Hai đưa đi học là xong. Chị anh mới tìm được việc, không được nghỉ hai ngày cuối tuần.
Mẹ anh thì bị cảm, sợ lây cho Đại Bảo và Tiểu Bảo.
Vừa hay vợ chồng mình được nghỉ, giúp một tay hai ngày.”
Nói thật, tôi chẳng vui vẻ gì cho cam.
Hai đứa cháu của anh ta – đứa lớn sáu tuổi rưỡi, đứa nhỏ ba tuổi rưỡi – đều là con trai, mà đứa nào cũng nghịch như quỷ sứ.
Nhưng lúc đó, Trần Nhiên là người trực tiếp chăm tụi nhỏ, cộng thêm việc chị Trần – Trần Cần – khi ấy ngày nào cũng khóc sướt mướt, chắc vì chịu không nổi việc chồng ngoại tình đúng lúc sinh con thứ hai, chỉ trong một tháng đã gầy sọp đi cả chục cân.
Tôi nghĩ, dù sao cũng chỉ một cuối tuần thôi, nên cuối cùng chẳng nói gì thêm.
Kết quả, chỉ vì lần đó tôi không phản đối, suốt ba tháng sau, Trần Nhiên bắt đầu thỉnh thoảng vào cuối tuần lại mang hai đứa cháu về nhà.