Dù sau đó vợ chồng tôi vẫn đi chơi, nhưng không hiểu chị ta đã nói gì với Trần Nhiên, suốt kỳ nghỉ anh ta cứ càm ràm chuyện tôi không nên nói chị anh như vậy, không chừa cho chị chút mặt mũi.
Nguyên văn lời anh ta:
“Vợ à, dù sao chị ấy cũng là chị anh, ngày nào chả gặp, em nói vậy sau này còn sống chung kiểu gì? Mà chị đang rối ren chuyện ly hôn, tâm trạng không tốt, em đừng làm chị thêm buồn.”
Tôi nghe phát ngán, trừng mắt nói:
“Anh thương chị anh như vậy thì về sống với chị đi, cưới tôi làm gì?”
Trần Nhiên cuối cùng cũng câm miệng, quả thật sau đó không đưa cháu về nhà làm phiền nữa.
Nhưng sau vụ đó, cuộc sống yên ổn của chúng tôi chỉ kéo dài được hơn hai tháng.
Rồi mâu thuẫn lại nổ ra khi chị Trần định lợi dụng vợ chồng tôi làm "kẻ ngốc tốt bụng" – bắt chúng tôi bỏ tiền ra nuôi con cho chị ta, mà Trần Nhiên thì còn giấu tôi chuyển tiền cho chị anh.
4
Tháng Mười, giữa mùa thu, Trần Cần và chồng cũ chính thức hoàn tất thủ tục ly hôn. Cô ta cũng giành được quyền nuôi cả hai đứa con, và theo thỏa thuận, chồng cũ của cô sẽ chu cấp mỗi tháng 5.000 tệ tiền nuôi con.
Nhưng mà—đã là đàn ông cặn bã thì còn đòi hỏi gì ở nhân cách?
Anh ta chỉ đồng ý chi tiền để nhanh chóng cắt đứt, để còn cưới tiểu tam.
Vì vậy, vừa ly hôn xong, gã lập tức lật mặt, bắt đầu dây dưa không chịu thanh toán tiền chu cấp.
Lý do thì rất “chính nghĩa”: con không sống với anh ta, bây giờ dù có trả tiền, sau này liệu tụi nhỏ có nhận anh ta làm cha không cũng chưa biết.
Thế nên anh ta đề nghị Trần Cần chuyển quyền nuôi một đứa cho mình, chia đôi mỗi người nuôi một đứa, khỏi phải trả đồng nào cho nhau.
Gã ta trơ trẽn đến độ tuyên bố: “Sắp cưới tiểu tam rồi, làm thế để cắt đứt hoàn toàn với Trần Cần, khỏi phiền hà, để vợ mới vui.”
Trần Cần không đồng ý, thế là lại kéo nhau ra tòa vì chuyện tiền chu cấp.
Nhưng kiện tụng thì đâu phải ngày một ngày hai mà xong.
Trong khi đó, cô ta mới đi làm chưa lâu, lương cũng không cao. Với tình hình chồng cũ không chịu chi tiền, cô ta hoàn toàn không kham nổi việc nuôi hai đứa nhỏ một mình.
Vậy nên cô ta bắt đầu nhắm đến Trần Nhiên, đòi anh ấy giúp tiền.
Sau khi cưới, tôi và Trần Nhiên chỉ mở một tài khoản chung, mỗi tháng mỗi người chuyển vào 3.000 tệ để tiết kiệm.
Công việc của cả hai đều thiên về kinh doanh, thi thoảng còn phải tiếp khách, đã thống nhất là không ai quản lý tiền của ai, chỉ cùng góp vào tài khoản dùng chung.
Nhưng từ sau khi Trần Cần ly hôn, Trần Nhiên không còn chuyển tiền vào tài khoản chung nữa.
Lúc đầu anh ta viện đủ lý do: tháng này thiếu tiền, tháng sau còn phải xoay chỗ nọ chỗ kia. Tôi không nghi ngờ gì, vì lý do nghe cũng hợp lý, mà lịch sử chuyển khoản thì anh ta xóa sạch.
Cho đến một ngày, tôi vô tình đọc được tin nhắn giữa anh ta và Trần Cần.
Hôm đó là cuối tuần, gần cuối năm nên công ty có nhiều việc, Trần Nhiên bảo phải ở nhà tăng ca.
Anh ngồi ngoài phòng khách, mở laptop trao đổi với khách hàng. Tôi đi ngang qua phía sau, liếc mắt một cái thì thấy tin nhắn của Trần Cần hiện trên màn hình.
Tôi chỉ kịp thấy chữ “Em trai” vừa hiện ra, Trần Nhiên đã vội đổi sang cửa sổ chat với khách hàng.
Cảm giác chột dạ như muốn trào ra khỏi màn hình.
Lúc ấy tôi không nói gì, nhưng nửa đêm, khi anh ta ngủ say, tôi kiểm tra điện thoại và laptop của anh.
Tất cả tin nhắn cũ đều bị xóa, chỉ còn lại đoạn trò chuyện hôm nay.
Chỉ với đoạn đó thôi, tôi đã giận đến muốn bốc hỏa.
Hôm đó Trần Cần nhắn anh ta về chuyện mua quần áo cho Đại Bảo và Tiểu Bảo:
“Đại Bảo Tiểu Bảo cần mua ít đồ, chị giờ trong tay không có tiền. Em chuyển cho mẹ hai nghìn trước, chiều nay mẹ dẫn tụi nó đi mua.”
Và Trần Nhiên… đã chuyển thật.
Sau khi chuyển xong, anh ta nhắn lại:
“Gã đó không đưa tiền mãi cũng không ổn, cứ thế này em cứ phải chuyển cho chị. Sau này Tiểu Viên mà biết chắc chắn sẽ có ý kiến.”
Thay vì bàn đến vấn đề chồng cũ không chu cấp, Trần Cần liền quay sang nói xấu tôi hàng loạt:
“Em trai, lần trước chị đã muốn nói rồi, em cũng nên dạy lại vợ mình. Quốc khánh vừa rồi nhờ nó trông hai đứa nhỏ mà nó không những không giúp còn chửi người. Rõ ràng là coi thường em, coi thường cả nhà mình.
Mẹ chăm cháu cả tuần đã mệt lắm rồi, chỉ muốn nhờ tụi em trông hai ngày cuối tuần mà nó cũng không chịu.”
“Em nhìn lại cái tính khí của nó đi, chị dù gì cũng là chị em, nó không nể mặt chút nào. Chị nói sai chỗ nào? Vợ chồng rồi mà nó vẫn xài mỹ phẩm đắt tiền, lần trước tụi em đi chơi tiêu hơn mười ngàn, tiền đâu ra? Em đi làm cực khổ, nó thì tiêu xài không suy nghĩ, em không thấy đau lòng sao?”
“Hồi tụi em cưới, chị đã thấy nó khó sống chung, nhưng vì thấy em thích nên mới nhịn. Cứ tưởng cưới rồi nó sẽ thay đổi, ai ngờ càng lúc càng quá đáng. Nếu em không quản, không khéo sau này nó còn bắt em cắt đứt với cả chị và ba mẹ nữa.”
Cuối cùng, chị ta còn giả vờ “nói giúp tôi”:
“Tất nhiên, nó là con một, từ nhỏ được cưng chiều, nhưng giờ đã làm vợ người ta thì cũng phải biết nghĩ cho em một chút.”
Rồi tiện thể mượn chuyện ly hôn của mình để “truyền kinh nghiệm” cho em trai:
“Giờ chị mới hiểu, trong hôn nhân không thể quá nhún nhường. Hồi đó chị nhịn nhục vì nghĩ cho gã kia, kết quả là bị cắm sừng.
Nam nữ gì cũng vậy thôi, em không quản được Tiểu Viên, sau này nó cũng sẽ như chị thôi.”
Mà suốt cuộc trò chuyện, Trần Nhiên chỉ đáp lại vài câu hời hợt như:
“Em biết rồi”, “Tiểu Viên vốn vậy mà”, “Để lần sau em nói với cô ấy”…
Toàn là mấy câu chê bai tôi hoặc nói lấy lệ cho qua chuyện.
5
Tôi bị những đoạn tin nhắn giữa Trần Cần và Trần Nhiên làm cho tức đến mất ngủ nửa đêm.
Tôi ngồi nghiêm túc nhớ lại từ lúc quen Trần Nhiên, yêu đương, kết hôn đến tận bây giờ — rồi xác định chắc chắn: tôi không thể sống tiếp với anh ta được nữa.
Giờ đây, anh ta không chỉ giấu tôi chuyện chuyển tiền cho chị gái, mà ngay cả những lời lẽ quá đáng của chị ta, anh cũng không phản bác lấy một câu.
Vậy thì trong lòng anh, giữa gia đình ruột thịt và tôi, người vợ đầu gối tay ấp, tôi chính là… người ngoài.
Anh cảm thấy việc đưa tiền cho chị gái là chuyện “nội bộ”, không cần phải báo với một người ngoài như tôi.