1
Sau khi anh tôi trúng số được năm triệu, anh chuyển cho tôi hai mươi nghìn.
Tôi còn đang vui vì cuối cùng cũng thấy được “tiền hồi vốn”, trò chuyện vài câu rồi liền ấn nhận.
Ngay lập tức, mẹ tôi gọi điện đến.
“Chi Chi, sao con lại nhận thật chứ? Anh con chỉ có ý tượng trưng thôi, mau chuyển lại đi.”
Lời của bà khiến tôi nghẹn lại, lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Tôi cố đè nén cảm xúc, hỏi:
“Thế nào gọi là tượng trưng?”
Ý là lại muốn tôi giống như trước, lập tức ấn trả lại?
Trước kia anh không có tiền, tôi thấy thương vì anh còn nợ nhà, nợ xe, nên dù bản thân cũng khó khăn, tôi chưa từng đòi hỏi gì từ anh.
Nhưng bây giờ anh trúng tận năm triệu, mà tôi lại không được nhận một đồng?
Mẹ tôi nghiêm giọng:
“Nghe không hiểu à? Ý là chỉ đăng một bài khoe trên mạng xã hội, chứ con không nên nhận thật.”
“Anh con sắp cưới rồi, con nhận tiền như vậy thì vợ nó sẽ nghĩ gì?”
Tôi nghẹn họng, hít sâu một hơi.
Tôi nhắc lại:
“Trước đây con đã chi gần ba trăm nghìn cho anh con, giờ nhận lại hai mươi nghìn thì có gì quá đáng? Con là em ruột của anh ấy cơ mà.”
Anh ấy vừa trúng số năm triệu, chẳng lẽ không thể trả lại tôi chút ít?
Giọng mẹ tôi vang to như tiếng sấm:
“Mẹ là mẹ ruột của nó còn không đòi lấy một xu, con là em gái mà đòi nhận à?”
“Con nhận rồi thì anh con lấy vợ sao được nữa? Con định để nó ế vợ hả? Mẹ đúng là sinh ra đứa con bất hiếu!”
Tôi liếc lại con số chuyển khoản: hai mươi nghìn.
Không phải hai trăm nghìn, cũng chẳng phải hai triệu.
Chỉ là hai mươi nghìn mà thôi!
Sao lại thành ra không cưới được vợ?
Mà hôn lễ thì đã định ngày tháng rõ ràng, tổ chức vào tháng sau.
Lòng tôi lạnh đi hẳn.
“Tiền là anh con chủ động chuyển cho con, đã cho rồi thì con nhận.”
“Con còn chưa đòi lại toàn bộ những khoản con từng chi cho anh ấy đâu.”
Mẹ tôi tức đến run người:
“Có ai làm em gái mà bám vào anh ruột để hút má/u như con không? Anh con sắp lập gia đình, phải nuôi vợ con, con thì vẫn ích kỷ không chịu nhường nhịn.”
“Con cứ phải làm cho nhà này rối tung rối mù lên thì con mới hài lòng à? Mẹ có chế/t cũng không yên với con!”
Nghe đến đó, tôi thấy toàn thân lạnh ngắt.
“Chỉ vì con nhận hai mươi nghìn, đã thành hút má/u anh con?”
“Vậy anh ấy mới tặng cho em trai của vợ chưa cưới một chiếc ô tô ba trăm nghìn thì sao?”
2
Mẹ tôi mất kiên nhẫn:
“Sao con lại đem ra so sánh với em trai vợ con? Người ta là người nhà bên ngoại, không lấy lòng thì đám cưới có xuôi chèo mát mái được không?”
“Tất cả là do mẹ nuông chiều con quá nên con mới thành ra ích kỷ thế này.”
Tôi gần như không nhận ra người đang nói chuyện là mẹ tôi – người từng nói yêu tôi nhất nhà.
Tôi bật cười vì quá tức.
Thấy tôi không đáp lại, bà bắt đầu thở gấp, rồi đe dọa:
“Mau trả tiền lại ngay, không thì mẹ sẽ đến công ty con làm ầm lên.”
“Cho lãnh đạo, đồng nghiệp của con thấy rõ bộ mặt thật: trẻ tuổi mà chỉ biết ăn bám, sống nhờ anh trai!”
Chỉ vì hai mươi nghìn mà mẹ tôi sẵn sàng đến công ty tôi gây chuyện?
Tôi biết mẹ luôn thiên vị anh trai, nhưng không ngờ đến mức không hề quan tâm đến tôi.
“Nếu mẹ muốn đến gây rối thì cứ đến.”
“Con mà mất việc thì sau này cũng chẳng có cách nào gửi tiền về nữa.”
Công việc hiện tại của tôi đã đến giai đoạn bão hòa.
Tôi cũng đang phân vân chuyện chuyển sang chi nhánh nước ngoài.
Nên mẹ có làm ầm lên cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tôi.
Cùng lắm thì xấu mặt là mẹ, không phải tôi.
Không muốn đôi co thêm, tôi dứt khoát cúp máy.
Tôi gửi toàn bộ đoạn ghi âm cuộc gọi với mẹ cho anh trai qua WeChat.
Sau đó gọi điện cho anh.
Một lúc lâu sau anh mới bắt máy.
Đầu dây bên kia ồn ào tiếng ăn uống, cười nói.
Mãi mới nghe thấy giọng anh:
“Chi Chi?”
Tôi điều chỉnh lại cảm xúc, hỏi:
“Anh, anh xem đoạn em gửi chưa?”
Bên kia vang lên tiếng sột soạt, rồi anh cuống quýt trấn an:
“Anh thấy rồi, Chi Chi đừng giận. Anh không biết mẹ lại nói như vậy. Tiền đó em cứ giữ lấy.”
“Anh đang bận, chút nữa sẽ gọi lại nói chuyện với mẹ, rồi báo lại cho em.”
Thái độ của anh rất tốt, phản hồi cũng nhanh.
Tôi cũng bớt giận phần nào.
Không uổng công tôi sau khi tốt nghiệp đã chu cấp cho anh gần hai trăm nghìn trong bốn năm.
Khi anh mua nhà, mua xe, tôi cũng đưa không ít.
Anh vẫn luôn đối xử tốt với tôi, bằng không cũng chẳng chuyển tiền cho tôi.
Mặc dù số tiền không nhiều, nhưng đó là tấm lòng của anh.
Chỉ là họ không biết, tấm vé số trúng năm triệu của anh, tôi cũng mua hai tờ giống hệt.
Anh trúng năm triệu, tôi trúng… mười triệu.
Tôi từng nghĩ sẽ mua cho mẹ một căn nhà, lại để bà một số tiền dưỡng già.
Nhưng bây giờ nghĩ lại, có lẽ phải cân nhắc kỹ hơn một chút.
3
Hôm đó tôi bận rộn suốt cả ngày.
Tan làm, tôi nhận được điện thoại từ anh trai.