1.
Kỷ niệm ba năm ngày cưới, Châu Dịch Thần chủ động đặt bàn, nói muốn đưa tôi đi ăn mừng.Vậy mà vừa đến nhà hàng chưa được mấy phút, anh ta đã nhận một cuộc điện thoại.
Giọng bên kia dịu dàng, pha chút nghẹn ngào, nghe kỹ thì là của Thẩm Giai Hinh – trợ lý cũ của anh ta.
Vừa cúp máy, Châu Dịch Thần đã vội vàng nói với tôi, vẻ mặt lo lắng:“An An, công ty đang có việc gấp, anh phải quay về tăng ca. Kỷ niệm hôm nay để lần khác bù nhé. Em cứ ăn rồi về trước đi.”
Nói xong, không chờ tôi kịp mở miệng, anh ta đã xoay người rời đi.
Cứ vậy bỏ tôi lại một mình trong nhà hàng lãng mạn dành riêng cho các cặp đôi – lúng túng vô cùng.
Tôi không vội đi ngay. Dù sao chỗ cũng đã đặt, món cũng gọi sẵn, nếu đứng dậy bỏ về lúc này thì quá lãng phí.
Ăn xong, lòng ngổn ngang khó chịu, tôi ngồi lướt mạng xã hội cho đỡ bực.
Ai ngờ…
Đập ngay vào mắt tôi là bài đăng mới nhất của Thẩm Giai Hinh.Hình ảnh: Châu Dịch Thần đang ngồi xổm, nhẹ nhàng xoa bóp chân cho cô ta.Chú thích:“Dù là lúc nào, chỉ cần em cần, anh nhất định sẽ có mặt bên em.”
Giọng nói trong điện thoại ban nãy, quả nhiên không nghe nhầm.Còn người đàn ông trong ảnh, dịu dàng, chu đáo đến mức khiến tôi vừa thấy buồn cười, vừa thấy nực cười.
Anh ta… thực sự không xem tôi là người nữa rồi.
Tôi chẳng tức giận, chỉ điềm nhiên thả một tim, rồi để lại bình luận:“Làm tiểu tam mà cũng tự hào đến thế à?”
Chưa đầy một phút sau, bài đăng bị xóa.Ngay sau đó, điện thoại tôi đổ chuông – người gọi: Châu Dịch Thần.
Giọng anh ta đầy giận dữ:“Hứa An An, sao em độc miệng thế hả? Giai Hinh chỉ đăng lên để cảm ơn sự giúp đỡ của anh thôi, em lấy quyền gì mắng cô ấy là tiểu tam?”
Tôi cau mày, giọng không giấu được sự khó chịu, cất tiếng vào điện thoại:
“Châu Dịch Thần, anh vừa nói gì cơ?”
“Thế nào? Tôi nói sai à?”“Giai Hinh chẳng qua chỉ đăng bài cảm ơn tôi thôi, vậy mà em cũng ghen đến mức phải vào mắng cô ấy là tiểu tam? Ghen thì cũng phải có giới hạn chứ?”
Giọng anh ta càng lúc càng cao, bắt đầu thao thao bất tuyệt:“Trước đây em vì mấy chuyện nhỏ nhặt mà đòi đuổi Giai Hinh khỏi công ty. Giờ chỉ vì một cái story mà lại lôi cô ấy ra mắng mỏ giữa thanh thiên bạch nhật. Em thử nghĩ xem, con bé phải sống sao khi bị sỉ nhục như vậy?”
Trong lúc Châu Dịch Thần còn đang lải nhải bên kia đầu dây, tôi chợt nghe thấy tiếng sụt sịt khe khẽ xen vào – rõ ràng là giọng Thẩm Giai Hinh đang khóc.
Âm lượng không lớn, nhưng tôi vẫn nghe rất rõ.Rõ đến mức… tôi có thể tưởng tượng được hai người họ đang kề sát nhau, cùng “nghe điện” một cách đầy thắm thiết.
Tôi hít sâu một hơi, giữ giọng bình thản:“Xin lỗi, tôi biết mình sai rồi.”
Anh ta cười nhạt như thể bắt được điểm yếu:“Cô đừng tưởng một câu biết sai là xong chuyện—”
Tôi ngắt lời:“Tôi sai ở chỗ… chỉ mắng tiểu tam, mà quên chưa tát tiểu tam.”
Đầu dây bên kia im bặt mấy giây.Châu Dịch Thần giật mình: “Hứa An An, cô có ý gì vậy?”
Tôi nhếch môi, lạnh nhạt đáp:“Hai người cứ đợi đấy.”
Nói xong, tôi dứt khoát cúp máy.
Chẳng cần đoán cũng biết Thẩm Giai Hinh vừa nãy đăng story có bật định vị.Tôi bảo “đợi đấy” không phải nói cho vui miệng.
Xe thì Châu Dịch Thần đã lái đi, nhưng tôi vẫn có thể gọi taxi.Chỉ cần tôi muốn, cho dù hai người họ chui vào đâu, tôi cũng có thể tìm đến tận nơi.
Thẩm Giai Hinh là thực tập sinh mới vào công ty Châu Dịch Thần từ nửa năm trước, được sắp xếp làm trợ lý riêng cho anh ta – một cô bé vừa mới tốt nghiệp, nhìn thì ngoan ngoãn nhưng lại rất biết cách giả vờ.
Lần đầu tiên tôi gặp cô ta là khi đến công ty tìm Châu Dịch Thần.Vừa mới bước tới cửa phòng làm việc của anh ta, cô trợ lý nhỏ đã chặn tôi lại, giọng lạnh tanh:
“Xin lỗi, phòng Tổng giám đốc không tiếp người không phận sự.”
Tôi nhíu mày nhưng vẫn giữ bình tĩnh:“Làm phiền cô báo lại giúp, tôi là vợ anh ấy. Hai chúng tôi đã hẹn nhau rồi.”
Ban đầu tôi còn nghĩ chắc cô bé này mới vào làm, nên cẩn thận cũng là điều dễ hiểu.Ai ngờ, cô ta chỉ lườm tôi một cái, giọng mỉa mai:
“Biết là vợ rồi, có gì phải tự hào? Đợi đi.”
Dứt lời liền quay người đi thẳng vào trong, không buồn liếc tôi thêm một cái.
2.
Tôi thật sự rất không hài lòng với thái độ của cô ta. Trong đầu đã nghĩ bụng, lát nữa vào phòng rồi sẽ nói chuyện thẳng với Châu Dịch Thần, dặn anh ta đào tạo lại nhân viên cấp dưới cho tử tế.
Nhưng ai ngờ, cô ta vào rồi mà cả chục phút vẫn chưa ra.Mà tính kiên nhẫn của tôi chỉ có giới hạn – mười mấy phút là quá đủ rồi.
Thế là tôi dứt khoát đẩy cửa phòng làm việc bước vào.
Vừa vào đến nơi, tôi đã thấy Thẩm Giai Hinh ngồi nơi góc phòng – chỗ làm việc của cô ta – chống cằm nhìn chăm chăm về phía Châu Dịch Thần, ánh mắt… chẳng khác gì đang xem phim tình cảm.
Thấy tôi bước vào, cô ta liền cau mày, tỏ vẻ khó chịu:“Chị vào đây làm gì?”
Tôi nhướn mày nhìn sang Châu Dịch Thần:“Sao? Văn phòng của anh, tôi không được vào à?”
Châu Dịch Thần vội vàng đứng dậy, bước đến bên tôi, cười xòa:“Sao lại không được chứ? Nãy anh còn đang thắc mắc sao em chưa tới nữa kìa.”
Tôi cười lạnh, đưa tay chỉ về phía cô trợ lý nhỏ:“Thế mà trợ lý của anh vừa rồi nói tôi là người không phận sự, cấm không cho vào.”
Châu Dịch Thần khẽ cau mày quay sang nhìn.Cô trợ lý vừa nãy còn hùng hổ là thế, giờ lập tức chuyển sang bộ dáng đáng thương, đôi mắt tròn xoe long lanh nước, ngẩng lên nhìn anh ta, giọng nhỏ nhẹ:
“Châu tổng, rõ ràng là anh dặn hôm nay có buổi hẹn quan trọng, không muốn ai làm phiền… Em chỉ làm đúng theo lời anh thôi.”
Thấy cô ta như vậy, Châu Dịch Thần liền mềm lòng, chẳng nói câu trách mắng nào, ngược lại còn vỗ về:“Không sao, em không sai.”
Tôi đứng một bên nghe xong, bật cười khinh miệt:“Không sai?”“Châu Dịch Thần, buổi hẹn quan trọng hôm nay của anh là gì?”